Chương 23

Cậu thích người nhà bệnh nhân rồi à?"

"Lúc đầu cậu giả vờ nhiệt tình giúp đỡ đổi ca với tớ là để “cưa” người nhà bệnh nhân à?

Không sợ tớ mách với chủ nhiệm sao?"

Nguyễn Thanh Nguyệt đút hai tay vào túi quần, không nhanh không chậm nói: "Ai là người đề nghị đổi ca?"

Là cô ta.

Bạch Tư Diệp lập tức cứng họng.

"Tớ làm vậy là vì tốt cho cậu, tránh bị người khác nói cậu nhận hối lộ từ người nhà bệnh nhân."

Nguyễn Thanh Nguyệt chỉnh lại ống tay áo rồi bỏ đi.

Sau giờ làm, Nguyễn Thanh Nguyệt ghé qua phòng bệnh của Lâm Ngạo Tuyết.

Cô vừa nói chuyện xong với Lâm Ngạo Tuyết thì ngay lập tức Hạ Tây Lâu bước vào phòng bệnh: “đâm đầu vào họng súng".

"Hạ Tây Lâu, con muốn chọc tức mẹ chết để có mẹ kế à?"

Hạ Tây Lâu nhướn mắt, ánh mắt lướt qua mặt Nguyễn Thanh Nguyệt.

"Con lại “bị” phạm tội nữa rồi à?"

Lâm Ngạo Tuyết nhìn dáng vẻ "chuyện không liên quan đến tôi" của anh càng bực mình hơn.

"Mẹ bảo con tặng bác sĩ cờ thi đua, tệ nhất cũng phải mời bữa cơm tặng bó hoa, đằng này con hay thật, chuyển tiền thẳng cho người ta, đồ “phá hoại”!"

Lâm Ngạo Tuyết nhìn Nguyễn Thanh Nguyệt đầy áy náy.

"Xin lỗi cháu nhé, ý của nó chắc chắn không phải hối lộ hại cháu bị vướng vào tai tiếng nghề nghiệp đâu, nhưng quả thật không thể tha thứ được.

Phạt nó một tháng phải mời cháu đi ăn cơm để tạ lỗi!"

"Cũng tại cháu, lỡ tay bấm vào lì xì."

Nguyễn Thanh Nguyệt nói bằng giọng rất công chuyện: “Vị tiên sinh này đã xóa bạn cháu rồi, không gửi lại được."

Hạ Tây Lâu cuối cùng cũng hiểu ra chuyện gì, anh vừa cười vừa không nhìn xem cô "diễn" thế nào.

"Thế à, có lẽ gửi nhầm thật. Chuyển bao nhiêu?"

"Tiền không nhiều, nhưng quy định không cho phép."

Nguyễn Thanh Nguyệt mặt không đổi sắc, trong đầu nhất thời không nghĩ ra con số nào khác, bèn nói đại: "Một trăm bốn mươi ba."

Lâm Ngạo Tuyết kinh ngạc trợn mắt nhìn Hạ Tây Lâu bên cạnh giường, thầm nghĩ "đồ keo kiệt", dù sao cũng phải thêm vài số không chứ.

Số tiền này chắc chắn là gửi nhầm rồi.

Nguyễn Thanh Nguyệt nhìn Hạ Tây Lâu, giọng nói nhẹ nhàng mềm mỏng đầy lịch sự: "Anh có tiện kết bạn lại trước không, đợi em trả tiền rồi xóa đi cũng được?"

Sắc mặt Hạ Tây Lâu đã có chút khó coi khi nghe thấy con số đó.

"Tiền lấy lại đi, không được xóa người ta." Lâm Ngạo Tuyết lên tiếng trước.

"Con mà còn thế nữa, lần sau mẹ phải đến bệnh viện cắt tuyến vυ"."

Không cãi lại cái miệng ngay cả bản thân cũng chửi của bà Lâm, Hạ Tây Lâu đành lấy điện thoại ra, đồng ý lời mời kết bạn của cô.

Khó mà đảm bảo anh ta sẽ không xóa lần nữa, Nguyễn Thanh Nguyệt không chuyển tiền ngay trước mặt.

Cô nói: "Ngại quá, đồng nghiệp có việc gấp tìm em, lát nữa chuyển lại cho anh nhé?"

Lâm Ngạo Tuyết lại một lần nữa xin lỗi thay Hạ Tây Lâu, bảo Nguyễn Thanh Nguyệt cứ đi làm việc trước.

Đây là giờ tan làm, đương nhiên Nguyễn Thanh Nguyệt không có gì bận rộn, cô đi thang máy xuống lầu, đến chỗ đỗ xe bên cạnh khu nội trú.

Một tiếng rồi, Hạ Tây Lâu vẫn chưa đến.

Nguyễn Thanh Nguyệt đã chuẩn bị tâm lý, anh ta sẽ không dễ dàng làm cô vừa ý.

Mười phút nữa trôi qua, Hạ Tây Lâu cuối cùng cũng đến, nhìn thấy cô, bước chân hơi khựng lại một chút.

"Em là Nhϊếp Tiểu Thiện à?"

Nguyễn Thanh Nguyệt thành khẩn đáp: "Nếu anh không cố ý đổ công lao cho người khác rồi mời họ đi ăn, thì em cũng chẳng cần phải học Nhϊếp Tiểu Thiện lởn vởn không tan."