Chương 22

Cô không định giữ kẽ, ca phẫu thuật cho Lâm Ngạo Tuyết vốn là để đổi lấy cơ hội nói chuyện với anh, vì vậy cô đi thẳng về phía Hạ Tây Lâu.

Hạ Tây Lâu đút một tay vào túi, sải bước dài đi nhanh như bay, mắt nhìn thẳng, thoáng cái người anh đã sắp khuất bóng.

Anh rõ ràng đã nhìn thấy cô rồi. Cô đành phải cất tiếng gọi.

"Lâm Chiến."

Một bà lão đang sốt ruột chặn cô lại.

"Cô ơi, phòng số Một rốt cuộc là ở đâu vậy?"

Nguyễn Thanh Nguyệt liếc tờ giấy trong tay bà: “Phòng D1, DR.1, đây là khu nội trú ạ. Bác ra khu khám bệnh tầng bốn, đi theo chỉ dẫn hoặc hỏi người khác ạ."

"Được được được, cảm ơn cháu nhé!"

Đợi đến khi Nguyễn Thanh Nguyệt ngẩng đầu lên lần nữa, bóng dáng Hạ Tây Lâu đã biến mất từ lâu.

Hai ngày tiếp theo, Nguyễn Thanh Nguyệt tham gia vào ca bệnh tổn thương đám rối thần kinh cánh tay nghiêm trọng.

Tình trạng bệnh nhân đặc biệt, phương án cấy ghép cơ thon tự do tốn nhiều thời gian và công sức cả trước lẫn sau phẫu thuật.

Cô bận đến mức "chân không chạm đất", hoàn toàn không có thời gian tìm Hạ Tây Lâu.

Cuối cùng phẫu thuật xong, hai giờ sáng mới ngủ, sáu rưỡi sáng lại dậy.

Tranh thủ còn chút thời gian, cô cầm điện thoại, vừa vệ sinh cá nhân vừa mở giao diện trò chuyện với Hạ Tây Lâu.

Không vòng vo, cô đi thẳng vào vấn đề: "Xin hỏi Lâu thiếu có rảnh không ạ?"

Vẫn là dấu chấm than màu đỏ chói mắt.

Lần này Nguyễn Thanh Nguyệt không do dự, cô gửi lại lời mời kết bạn, nhưng bên kia vẫn không có chút động tĩnh nào.

Trên đường đi làm, Nguyễn Thanh Nguyệt xem điện thoại vô số lần, Hạ Tây Lâu vẫn không đồng ý yêu cầu kết bạn của cô.

Khoa Gây mê. Khi Nguyễn Thanh Nguyệt đến, có người đã đến sớm hơn cô.

Vừa tới cửa, tiếng nói của Bạch Tư Diệp vang lên, đầy vẻ xấu hổ xen lẫn bực bội: "Ôi hai cậu đừng đùa tớ nữa! Làm sao người ta có thể để mắt đến tớ chứ?"

Nói là vậy, nhưng nụ cười trên mặt cô ta không thể giấu nổi, hôm nay còn mặc chiếc váy ôm sát mông.

Chị Trần và Lưu Tiểu Nghệ cười đầy ẩn ý: "Không có ý gì với cậu?

Sao có thể chủ động xin WeChat của cậu?"

Bạch Tư Diệp tỏ vẻ nghiêm túc nhưng không che giấu được ý cười trong mắt: "Chỉ là cảm ơn theo phép lịch sự thôi, nhân tiện mời bữa cơm. Các cậu đừng đi đồn lung tung nhé."

Nói xong, cô ta quay đầu lại, nhìn thấy Nguyễn Thanh Nguyệt, giọng điệu nhiệt tình: "Thanh Nguyệt, cậu đến rồi à?"

Nguyễn Thanh Nguyệt mỉm cười nhẹ, tỏ vẻ tò mò: "Có người mời cậu đi ăn à?"

Bạch Tư Diệp quay lưng lại, nháy mắt với cô, rồi kéo cô ra khỏi khoa Gây mê, hạ giọng nói: "Chuyện đổi ca chủ nhiệm không cho nói lung tung, người nhà cũng không biết đâu. Nên ý là mời bác sĩ gây mê, tức là tớ đi ăn cơm... cậu giữ bí mật được chứ?"

Nhưng Hạ Tây Lâu rõ ràng đã nhìn thấy cô ở bên ngoài phòng phẫu thuật rồi, vậy mà lại mời Bạch Tư Diệp chứ không phải cô.

"Cậu định đi hẹn à?"

Nguyễn Thanh Nguyệt hỏi.

Bạch Tư Diệp vài phần duyên dáng chỉnh lại tóc mái.

"Người ta có lòng, sao tớ lại không đi chứ?"

Nguyễn Thanh Nguyệt cúi đầu cởϊ áσ khoác ngoài.

"Từ chối đi."

Không nhìn thấy mặt cô, Bạch Tư Diệp sững lại một chút rồi cười: “Tại sao chứ?"

Nguyễn Thanh Nguyệt ngẩng đầu lên, ánh mắt nghiêm túc, không nói gì, chỉ nhìn cô ta.

Trước thực lực áp đảo, Bạch Tư Diệp vừa chột dạ lại không phục, hạ giọng: "Nguyễn Thanh Nguyệt, cậu có ý gì đây?