Cô cứ như đóa hướng dương sau một đêm đông lạnh tưởng chừng sắp chết, đột ngột đón lấy ánh mặt trời chói chang ngày hè, trong phút chốc ngẩn ngơ suýt chút nữa đã tưởng cái rực rỡ ấy là thật.
Nhưng đêm khuya làm gì có mặt trời chói chang?
Chẳng qua anh ta chỉ muốn lấy tập ghi chép của cô cho cô gái anh ta để ý mà thôi.
Nguyễn Thanh Nguyệt thậm chí còn không nhớ rõ mặt mũi cô gái kia trông thế nào, chỉ nhớ rõ tầm quan trọng của cô ta giữa cô và Hạ Tây Lâu.
Nếu không phải vì cô gái kia, với sự chán ghét mà Hạ Tây Lâu dành cho cô, anh ta căn bản sẽ không chấp nhận làm bạn trai cô, càng không thể nào vào cái đêm chia tay lại muốn níu kéo mối quan hệ, mặc dù thứ anh ta muốn níu kéo chỉ là tập ghi chép miễn phí của một học bá mà thôi.
"Cốc cốc cốc!" Nguyễn Thanh Nguyệt đặt máy sấy tóc xuống.
Người giúp việc nhắc nhở qua cửa: “Tiểu thư Thanh Nguyệt, công tử đang chờ cô xuống ăn đêm." Nguyễn Thanh Nguyệt: "Vâng, cháu biết rồi ạ."
Chu Vân Thật đã đợi một lúc rồi, giúp cô bày bát đĩa, thìa dĩa gọn gàng tỉ mỉ, không gian yên tĩnh của phòng ăn buổi tối càng khiến anh ta trông kiên nhẫn và dịu dàng hơn.
"Anh." Chu Vân Thật quay đầu lại, thấy cô đã thay bộ đồ ngủ hình thỏ ngọc màu vàng ấm áp, cả người trở nên mềm mại ngoan ngoãn, ánh mắt cũng dịu dàng hơn: “Em sấy khô tóc chưa?
Vốn dĩ không nên giục em, nhưng sợ ăn muộn quá ảnh hưởng đến việc đi làm ngày mai." Nguyễn Thanh Nguyệt nói: "Khô rồi."
Chu Vân Thật đưa tay lên, cô liền ăn ý bước đến để anh sờ, bàn tay anh đặt lêи đỉиɦ đầu cô, hệt như phụ huynh kiểm tra bài tập về nhà: “Ừm, không lừa anh."
Lần đầu tiên cô đến nhà họ Chu là năm mười chín tuổi, Chu Vân Thật xem cô như trẻ con mà chăm sóc cưng chiều, suốt năm năm nay vẫn luôn như vậy, đến nỗi bản thân cô cũng quen dần thành thói.
Nguyễn Thanh Nguyệt ngồi về chỗ cũ: “Em lừa anh bao giờ chứ?" Khi Chu Kiến Hoài bước vào phòng ăn, Nguyễn Thanh Nguyệt đã ăn gần xong, vừa lúc định chào hỏi rồi về phòng.
Nghe Chu Kiến Hoài nói một câu: "Ngày mai con ghé nhà họ Hạ một chuyến mua ít đồ đi biếu nhé?
Bà Hạ cần phẫu thuật."
Chu Vân Thật ngẩng đầu lên: “Sao con không nghe nói nhỉ?" Theo lý mà nói, những tin tức kiểu này ở Kinh Thành khó mà lọt khỏi tai anh.
"Bố cũng vừa mới biết thôi, ơn nghĩa người ta giúp bố sao quên được, nhưng bố đi lại sợ quá khoa trương.
Giữa lúc Đại hội Nhân quyền toàn quốc đang diễn ra, bỗng nhiên đến thăm Bộ trưởng, e rằng sẽ bị hiểu lầm là quan hệ quan-thương không minh bạch." Chu Kiến Hoài nói: "Vừa hay Thái tử gia nhà họ Hạ về rồi, con cứ xem như đi thăm bạn bè đồng trang lứa thôi." Chu Vân Thật "ừm" một tiếng, đồng ý.
Chu Kiến Hoài lại nhìn Nguyễn Thanh Nguyệt: “Thanh Nguyệt, mợ con chỉ là miệng lưỡi cay nghiệt thôi, đừng để bụng nhé." Nguyễn Thanh Nguyệt cười: “Cháu biết rồi ạ, cậu." "Ừm, ăn xong thì lên ngủ đi, mai con bé không phải đi làm ca sáng à?" Hai bố con họ có lẽ còn chuyện muốn nói, Nguyễn Thanh Nguyệt liền lên lầu trước.
Nằm trên giường, Nguyễn Thanh Nguyệt nhìn chằm chằm hai tin nhắn WeChat Hạ Tây Lâu gửi cho mình, suy nghĩ một lát.
Rồi cô thoát ra, mở nhóm WeChat công việc lên.
Nhóm chat đông người cô luôn để chế độ im lặng, nhìn đống tin nhắn 99+, cô bấm tìm kiếm lịch sử trò chuyện, nhập vào "Bà Hạ".