Chương 17

Trước khi về Kinh Thành đã nghe nói cốt cách nó cực kỳ không an phận, ngoan ngoãn được mấy năm, giờ không kiềm chế được bản tính nữa rồi phải không?"

"Mẹ." Chu Vân Thật đưa tấm chăn mỏng đắp trên chân cho Dư Tuệ: “Thanh Nguyệt có bạn bè và các mối quan hệ xã giao riêng, không thể chỉ xoay quanh con được."

Dư Tuệ còn định nói gì nữa, Chu Vân Thật liếc nhìn Nguyễn Thanh Nguyệt: “Em thay đồ đi, lát nữa ăn đêm với anh chút nhé?"

Sau khi Nguyễn Thanh Nguyệt về phòng, Dư Tuệ vừa bực vừa bất lực: “Con cứ che chở cho nó đi."

Chiếc xe lăn chầm chậm lăn về phía trước trên thảm, Chu Vân Thật giọng điệu bình thản: “Con không phải anh trai ruột của em ấy mà còn che chở, mẹ là mợ ruột lại luôn ác ý với con bé, lương tâm mẹ để đâu?"

Dư Tuệ lúc nào cũng bị anh làm cho tức điên, nhưng lần nào cũng tái phạm, nhìn anh về phòng, bà quay sang nhìn Chu Kiến Hoài.

Chu Kiến Hoài có phần bất lực: “Anh là cậu ruột, vả lại cũng không muốn bị con trai mắng." Dư Tuệ tức nghẹn họng, vừa lên lầu vừa thở hổn hển: “Thôi được rồi, chỉ có hai bố con các người là người hả?

Anh bênh con, con bênh nó, cả nhà có mỗi ba người các người, tôi là người ngoài rồi!"

Nguyễn Thanh Nguyệt trở lại phòng, ngay cả chiếc áo corset bó chặt đến ngạt thở cũng không kịp cởi, vội vàng lấy điện thoại ra trước.

Cô mở hộp thoại nhắn tin của Hạ Tây Lâu, ngoại trừ hai tin nhắn vừa rồi, anh ta không gửi thêm gì khác.

21:15

[Nghĩ kỹ rồi thì đến phòng]

21:27

[Giới hạn thời gian]

Ảnh đại diện của anh ta chủ yếu là màu đen, biệt danh WeChat cũng chỉ là một vầng trăng khuyết màu đen, mang đến cảm giác lạnh nhạt và áp lực.

Nguyễn Thanh Nguyệt suốt dọc đường đều suy nghĩ, liệu sau này có nên tìm anh ta nữa không, nếu có cách khác, cô thật sự không muốn dây dưa thêm.

Không ngờ đối phương lại chủ động mời, vậy thì cô không có gì phải ngại, liền mở hộp thoại lên chuẩn bị hẹn cụ thể thời gian và địa điểm.

Thế nhưng, tin nhắn vừa gửi đi, dấu chấm than màu đỏ hiện lên khiến Nguyễn Thanh Nguyệt sững sờ không kịp phản ứng.

Anh ta xóa cô rồi sao?

Nguyễn Thanh Nguyệt khẽ thở ra một hơi nặng nề, cả người ngửa ra sau lún sâu vào lớp đệm giường.

Giới hạn thời gian gì chứ, chẳng qua là muốn trêu đùa cô, rồi xóa cô một lần để trả thù, y như năm xưa cô không hề báo trước mà xóa sạch mọi cách liên lạc với anh ta.

Mười phút sau, Nguyễn Thanh Nguyệt đứng dậy cởi bỏ chiếc áo corset, l*иg ngực thắt chặt không hề giãn ra chút nào, cô đứng dưới vòi sen ấm áp nhắm nghiền mắt lại.

Khuôn mặt ấy rất dễ dàng nhảy ra khỏi tâm trí cô, vẫn lạnh lùng và không hiểu phong tình như ngày trước, nhưng lại bạc bẽo hơn năm xưa.

Thật ra cô rất ngạc nhiên, không ngờ Hạ Tây Lâu lại bắt nhóm người kia lần lượt xin lỗi cô, giống như năm xưa sau khi cô đề nghị chia tay, người phớt lờ sự chủ động của cô suốt hai năm trời, vậy mà lại chủ động tìm đến cô.

Cách cánh cửa, sau khi cô nói những lời khó nghe như vậy, anh ta trầm mặc rất lâu, rồi khản giọng hỏi cô: "Có phải đêm qua anh làm em đau không?"

Anh ta chán ghét cô đến mức nào, Nguyễn Thanh Nguyệt hiểu rõ nhất, thế mà cô đòi chia tay, anh ta lại đang tìm lý do từ chính mình ư?

Anh ta nói lần sau sẽ chú ý, hỏi cô có thể đừng chia tay không.

Thật không thể tin nổi.