Chương 16

Cô đành gượng cười, đành liều lấy điện thoại ra xem tin nhắn.

Đồng thời cô cũng ngồi thẳng người dậy, nhanh chóng tắt số đỏ báo 2 tin nhắn trên WeChat, rồi cất điện thoại đi, mỉm cười nhẹ: “Không có gì đâu, cô ấy nói đã về rồi."

Tần Tuế Nhiễm không thể nào tìm cô được, nói như Tần Tuế Nhiễm thì bộ "chiến bào" tối nay cô ấy đưa cho rất có thể giúp cô "hạ gục" Hạ Tây Lâu và "đại chiến ba trăm hiệp", giữa chừng tìm cô chẳng phải phá hỏng hứng thú sao?

Lúc này Nguyễn Thanh Nguyệt tâm loạn như tơ vò, cô vừa nhìn thấy nội dung tin nhắn Hạ Tây Lâu gửi đến.

"Em và Hạ Tây Lâu quen nhau à?" Chu Vân Thật đột nhiên hỏi một câu: “Tối nay anh ta khác hẳn với lời đồn." (Công khai nhắc đến người yêu cũ, lại còn bắt cô đưa chai rượu.)

Nguyễn Thanh Nguyệt hoàn hồn lại, trong lòng thắt chặt nhưng không thể hiện ra ngoài: “Em chỉ nghe danh thôi, sao anh lại hỏi thế?" Cũng không hẳn là nói dối, Nguyễn Thanh Nguyệt quả thực chỉ từng nghe nói Thái tử gia nhà họ Hạ ở Kinh Thành là con riêng, tên Hạ Tây Lâu.

Còn năm xưa ở Giang Thành, khi Hạ Tây Lâu làm vệ sĩ ở nhà họ Nguyễn, tên là Lâm Chiến.

Chu Vân Thật nhìn cô một lát, ánh mắt ôn hòa dịu dàng: “Không sao."

Nguyễn Thanh Nguyệt hiểu ý anh ta, nhiều lời nói và hành động của Hạ Tây Lâu tối nay quả thật không phù hợp với hình tượng của anh ta, cô cũng không rõ rốt cuộc anh ta có cố ý hay không.

Vì vậy cô khôn ngoan không tìm bất cứ lý do nào bào chữa cho hành vi của Hạ Tây Lâu tối nay, nếu không sẽ khiến bản thân cô trông cũng bất thường theo.

"Em có trách anh không?" Chu Vân Thật nhìn đôi tay trắng nõn xinh đẹp của cô: “Anh đã không bắt Ứng Hồng xin lỗi em."

Nguyễn Thanh Nguyệt hơi nghiêng người: “Sao thế được, là em quá lỗ mãng, suy nghĩ chưa thấu đáo, còn suýt nữa liên lụy đến anh, chỉ cần anh không tức giận là tốt rồi."

Anh ta và Ứng Hồng có hiềm khích, nếu cô chọc giận Ứng Hồng, chẳng khác nào tự chuốc lấy phiền phức cho anh ta, thậm chí còn ảnh hưởng đến chuyện làm ăn.

Vừa rồi anh ta không trực tiếp làm khó Ứng Hồng, chính là để tránh làm căng, Nguyễn Thanh Nguyệt đều hiểu.

Khóe môi Chu Vân Thật cong lên một nụ cười dịu dàng: “Sao anh lại giận em được chứ." "Cũng sẽ không để em chịu ấm ức vô ích đâu." Chu Vân Thật bổ sung thêm một câu, rồi lại một lần nữa nhìn đôi tay cô.

"Sau này những chuyện như thế cứ để anh lo." Trong mắt Chu Vân Thật là sự xót xa mềm mại chân thật: “Tay em là dùng để cứu người chữa bệnh, đừng làm vấy bẩn." Anh nói: "Em chỉ cần sống một cách trong sạch là được, hiểu không?"

Cả buổi tối nay Nguyễn Thanh Nguyệt đều cảm thấy không chân thực, chỉ khi ở cạnh Chu Vân Thật mấy phút này cô mới dần bình tĩnh lại.

Cô gật đầu: “Chuyện của Ứng Hồng bỏ qua đi, em cũng đã trả lại một bạt tai rồi, không ấm ức.

Nếu anh vì chuyện này mà bị làm phiền, ngược lại em sẽ tự trách bản thân." "Được."

Khi hai người về đến nhà họ Chu, vợ chồng Chu Kiến Hoài và Dư Tuệ vội vã từ phòng khách bước ra: “Sao hai đứa về muộn thế?" Ánh mắt Dư Tuệ dừng lại trên người Nguyễn Thanh Nguyệt một lát, bà nhíu mày, sự không hài lòng dành cho cô đã lộ rõ trong mắt.

"Hôm nay con bé không có ca làm mà?

Cũng không đến xoa bóp chân cho Vân Thật, con bé đi đâu thế?

Lại còn ăn mặc thế này nữa.