Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Lạn Ngạnh Phò Mã

Chương 10

« Chương TrướcChương Tiếp »
Phủ trưởng công chúa rất lớn, có tất cả mười lớp sân, còn có cả ao Hàm Sương và rừng trúc. Lâm Uyên được thị tỳ dẫn đường, xuyên qua những mái hiên sâu thẳm.

Hắn đi rất nhanh, sợ mình bị tụt lại phía sau, mãi khi đã đến trước cửa phủ mới thở phào nhẹ nhõm.

Người gác cổng hé ra một khe hở rộng bằng hai người, sau đó mới cuối người mời hắn đi thong thả.

Lâm Uyên khiêm tốn cười, lách mình ra cửa, vội vã bước xuống bậc, nương theo ánh trăng nhạt dẫm lên đường lát đá, từng bước đi về phía trước. Rồi ở chỗ rẽ, hắn bỗng cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo sắc bén đâm thẳng vào ngực. Một con dao găm hình ruột cá! Hắn sợ tới mức mặt trắng bệch, kinh hãi thét chói tai, cơ má trên mặt run rẩy vặn vẹo.

“Đừng lên tiếng.” Kẻ cầm kiếm lạnh lùng nói.

“Mộ… Mộ phò mã.” Lâm Uyên kịch liệt thở dốc, cúi cái đầu to tướng xuống, nhìn ngực mình, còn tốt, còn tốt, không thấy máu, chỉ là mũi kiếm đâm thủng quần áo mà thôi.

Trước mắt đang là giờ giới nghiêm ban đêm, Võ hầu sẽ tuần tra trên phố, phía đông bắc Đế Kinh là nơi ở của con cháu quý tộc và quan lại hiển hách, là trọng điểm tuần tra, người canh gác bố phòng rất nghiêm mật.

Lâm Uyên theo bản năng nhìn quanh trái phải, hắn tính toán tốc độ kêu cứu của mình, có nhanh hơn tốc độ Mộ Khinh Trần đâm thủng tim hắn không, đoán chừng… là không thể. Gần như suy nghĩ trong một cái búng tay, hắn đã từ bỏ giãy giụa.

“Mộ phò mã, có chuyện gì chúng ta từ từ nói.” Lâm Uyên khóc tang nói.

“Tự nhiên là có chuyện từ từ nói,” Mộ Khinh Trần túm lấy cổ áo Lâm Uyên, kéo hắn đi về phía trước vài bước, thẳng đến khi đẩy hắn dựa vào gốc cây du lớn. Ngưu Cúc Hoa đã ở đó chờ sẵn, đang dựng tai nghe ngóng động tĩnh xung quanh, cảnh giác đề phòng đám Võ hầu. Mộ Khinh Trần đá đá vào mông hắn, ý bảo hắn dịch sang một bên. “Uyên đầu to, ta chỉ hỏi ngươi một câu, thành thật trả lời ta sẽ không làm khó ngươi, bằng không…”

Nàng cố ý dừng lại, trong mắt ánh lên vẻ tàn nhẫn.

“Bằng không, phò mã nhà ta đào mồ mả tổ tiên nhà ngươi!” Ngưu Cúc Hoa phụ họa nói, nét mặt đầy vẻ hung hăng giả tạo.

“Đừng đừng đừng, vi thần nhất định biết gì sẽ nói hết không dám giấu giếm nửa lời.” Đừng trách Lâm Uyên hèn nhát, đêm tối bốn bề, nơi vắng vẻ không người, một mỹ nhân lòng dạ độc ác, tay chân cay nghiệt đang nóng lòng muốn thử đào mồ mả tổ tiên nhà hắn, nếu đổi lại là ai cũng phải sợ.

“Đã trễ thế này, công chúa cho triệu ngươi có chuyện gì?” Mộ Khinh Trần hỏi.

Lâm Uyên chớp chớp đôi mắt ướt đẫm mồ hôi, thành thật nói: “Công chúa cảm thấy ngài có bệnh!”

Ngươi mới có bệnh!

Mộ Khinh Trần vung kiếm Ngư Trường đến yết hầu Lâm Uyên, mẹ nó, dám vòng vo mắng ta.

Ngưu Cúc Hoa sợ Mộ Khinh Trần ra tay tàn nhẫn thật, nhanh nhẹn giữ chặt cánh tay nàng, cười nói: “Ngài bớt giận, bớt giận.”

Mộ Khinh Trần đẩy hắn ra: “Uyên đầu to, mời rượu không uống lại thích uống rượu phạt đúng không? Ta hỏi ngươi, công chúa có phải vì chuyện động phòng đêm mai mà tìm ngươi không? Ta nghe nói, Thái Y Thự tháng này mới làm một mẻ xuân dược, tên là ‘Vĩ Bồ Câu’, có phải ngươi đến đưa thuốc cho công chúa không?”

“Không, không phải mà.” Lâm Uyên cảm giác được lưỡi kiếm trên cổ gần hơn vài phần, kinh hoảng thất thố lùi về sau, nhưng phía sau là gốc cây du già vững chắc, trăm phần trăm là hắn không thể trốn đi đâu được.

Mộ Khinh Trần khinh miệt cười, thầm nghĩ, nữ tư ma ma Thượng Tẩm Cục vừa đi ngươi liền tới, không đưa “Vĩ Bồ Câu” thì là cái gì!

“Vi thần nói đều là thật, công chúa cảm thấy đầu óc ngài không bình thường nên mới cho triệu thần tới để hỏi chuyện.”

Đầu óc… không bình thường?

Mộ Khinh Trần nheo mắt cười lạnh, ta chẳng qua muốn cùng nàng hòa ly mà nàng đã cảm thấy ta không bình thường? A, thật là một người đàn bà tự luyến!

Ngưu Cúc Hoa bội phục tinh thần “vịt chết vẫn còn cứng mỏ” của Lâm Uyên, ưỡn cái bụng phệ ra, vẻ mặt vô cùng đau đớn: “Lâm đại nhân, ngài cứ khai đi, thủ đoạn của phò mã nhà ta ngài biết đấy, chuyên đào mồ mả tổ tiên 18 năm, còn tiện thể tặng kèm dịch vụ quất xác…”

Mộ Khinh Trần ghét Ngưu Cúc Hoa lắm lời, lại đạp vào mông hắn một cái, nháy mắt ra hiệu, bảo hắn đừng lắm miệng, lục soát hòm thuốc của Lâm Uyên.

Lâm Uyên ôm chặt hòm thuốc vào ngực, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của Mộ Khinh Trần liền buông tay ra. Một khi buông tay, cảm giác quen thuộc của nhân gian lại ùa về.

“Tìm thấy rồi!” Ngưu Cúc Hoa ôm vạt áo, ngồi xổm trên mặt đất lục lọi trong đống chai lọ bình vại tìm ra một bình thuốc màu táo, ước chừng lớn bằng lòng bàn tay.

Mộ Khinh Trần cầm lấy bình thuốc ước lượng trong tay, nghe ra bên trong số lượng viên còn không ít. Nàng thu kiếm, vẻ mặt suy tư bảo Lâm Uyên giải thích, vì sao trên thân bình lại dán chữ “Vĩ Bồ Câu”.

Hai chân Lâm Uyên run rẩy, nói: “Mộ phò mã ngài thật hiểu lầm, thứ này là của tam phò mã, tam phò mã hôm nay cùng Tam công chúa ở chợ phía tây náo loạn không vui, muốn mượn cơ hội nghe phòng đêm mai để làm lành với Tam công chúa, bảo vi thần chuẩn bị chút đồ chơi nhỏ, tăng thêm tình thú trong phòng. Vừa lúc trưởng công chúa tối nay triệu kiến vi thần, vi thần liền nghĩ tiện thể mang đồ đến cho tam phò mã, dù sao phủ Tam công chúa cũng ở phố bên cạnh, đỡ cho tam phò mã ngày mai phải đến Thái Y Viện một chuyến.”

“Bịa, bịa nữa đi,” Mộ Khinh Trần thong thả ôm tay đứng nhìn, “Ta đây thông minh, sớm đã nhìn thấu tất cả!”

Lâm Uyên nước mắt lã chã, ngươi nhìn thấu cái rắm!

Ngưu Cúc Hoa cẩn thận, lo lắng có cá lọt lưới, tiếp tục lục lọi cẩn thận trong hòm thuốc, đi tới đi lui vài lần, lúc này mới ôm cái eo đau âm ỉ đứng lên, trả hòm thuốc lại cho Lâm Uyên. Hắn tính cảnh giác rất cao, trở lại vị trí vừa rồi, tiếp tục canh gác, dựng tai nghe ngóng, khẩn trương nhắc nhở: “Phò mã, có người tới.”

Người tới chỉ có thể có hai loại, hoặc là người gõ mõ canh giờ, hoặc là Võ hầu, tiếng động càng ngày càng gần, thỉnh thoảng lẫn trong tiếng vó ngựa lộc cộc, chắc chắn là Võ hầu không thể nghi ngờ.

Nụ cười không có ý tốt của Mộ Khinh Trần dần tăng thêm, Lâm Uyên vừa thấy dáng vẻ này của nàng, liền rất sợ hãi, cánh tay ôm hòm thuốc không ngừng run rẩy.

Hắn vốn nhát gan yếu đuối, nhưng trước mắt thanh kiếm Ngư Trường của Mộ Khinh Trần đã thu lại, Võ hầu lại ở ngay gần, thật sự là thời cơ tốt để chó cùng rứt giậu. Hắn thừa lúc Mộ Khinh Trần không chú ý, vội vã chạy ra khỏi gốc cây du lớn, còn suýt chút nữa bị rễ cây vấp ngã, miệng không ngừng kêu lớn “Võ hầu cứu mạng a”.

Đến khi đám Võ hầu gần đó chạy tới, chiếc mũ ô sa của hắn đã lệch sang một bên, đồ trong hòm thuốc rơi ra không ít. Hắn bất chấp nhặt nhạnh, quỳ rạp xuống trước ngựa, ôm chân Võ hầu, nói: “Mộ phò mã muốn gϊếŧ ta.”

Đám Võ hầu nghe hắn nói vậy đều dùng ánh mắt xem thường nhìn hắn, thầm nghĩ Mộ Khinh Trần muốn gϊếŧ ngươi, ngươi làm sao còn có cơ hội kêu cứu mạng?

Người cầm đầu mặt âm trầm, xoay người xuống ngựa: “Duẫn thư của ngươi đâu?”

Khẩu hiệu cấm đi lại ban đêm của Đại Hoa là “Nửa đêm nhàn du, phi gian tức đạo” ("Nửa đêm thong thả dạo chơi, không phải gian trá thì là trộm cướp."), nếu bị Võ hầu phát hiện ngươi ra khỏi phủ vào ban đêm, dù ngươi là Hoàng thái tử, cũng phải bị lôi đến Võ hầu phủ chịu mấy chục trượng.

Mà duẫn thư chính là “miễn đánh kim khoán” - giấy thông hành khi đi vào giờ giới nghiêm ban đêm.

Lâm Uyên từ trên mặt đất bò dậy, mở hòm thuốc ra, sống chết tìm không thấy duẫn thư, lưng hắn mồ hôi lạnh ròng ròng, thầm nghĩ xong rồi xong rồi, rồi quay đầu nhìn xung quanh con đường vừa đi qua, cũng không thấy có duẫn thư rơi trên mặt đất.

Hắn vội vàng ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào gốc cây du già kia… Mộ Khinh Trần và Ngưu Cúc Hoa không thấy!

Hắn hiểu ra, chắc chắn vừa rồi Ngưu Cúc Hoa tìm “Vĩ Bồ Câu” đã tiện tay trộm mất duẫn thư của hắn.

“Vừa rồi, vừa rồi Mộ phò mã ở ngay đó! Ta là thái y, là trưởng công chúa mời ta đến khám bệnh cho Mộ phò mã! Mộ phò mã điên rồi các ngươi biết không!” Lâm Uyên nói năng lộn xộn.

Đám Võ hầu: “……”

Theo ta thấy thì ngươi mới là kẻ điên!
« Chương TrướcChương Tiếp »