Với Thành Dao, một tháng qua là chuỗi ngày bận rộn đến quên ăn quên ngủ. Bộ truyện tranh tình cảm "Nơi Ánh Dương Trở Về" đang đi vào giai đoạn cuối cùng để chuẩn bị ra mắt. Cô vùi mình vào từng nét vẽ, từng mảng màu, làm việc cật lực để hoàn thiện bản thảo.
Các buổi họp với đội ngũ biên tập trở nên dày đặc hơn, liên tục thảo luận về chiến lược quảng bá, hình ảnh nhân vật và những sự kiện tương tác với độc giả. Áp lực công việc đè nặng khiến cô gần như quên bẵng đi sự tò mò dành cho người đàn ông lạnh lùng mà cô đôi lần chạm mặt.
Trong khi đó, tại Tập đoàn Minh Ngọc, Tạ Minh Vũ cũng đang trải qua giai đoạn "thay máu" đầy cam go. Sau quyết định thẳng tay thay thế toàn bộ thư ký nữ bằng nam, anh tiếp tục thực hiện hàng loạt cải cách để chấn chỉnh nội bộ.
Những tay chân cũ của tập đoàn, vốn quen với lối làm việc trì trệ, không ngừng ngấm ngầm chống đối, gây khó dễ. Tạ Minh Vũ phải dốc toàn bộ tâm sức để ổn định tình hình, dẹp bỏ những rào cản từ bên trong.
Anh cũng gần như không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến cô gái phù dâu ở lễ cưới em họ hay tiệm giặt là nhỏ bé kia nữa. Mọi thông tin về cô mà Trình Khang từng thu thập đã nằm yên trong một góc nhỏ của bộ nhớ, chưa được anh chạm đến.
Một buổi tối muộn, sau cuộc họp căng thẳng với đối tác tại một nhà hàng sang trọng, Tạ Minh Vũ bước ra cửa. Anh mặc bộ vest xám lịch lãm, áo sơ mi trắng phẳng phiu, toát lên vẻ quyền uy và khí chất lạnh lùng. Ánh mắt anh vẫn sắc bén nhưng thoáng chút mệt mỏi ẩn hiện. Trình Khang nhanh chóng mở cửa chiếc Bentley đen bóng loáng.
Vừa lúc đó, Thành Dao cũng vừa rời khỏi tòa nhà công ty xuất bản gần đó. Cô đã làm việc miệt mài đến tận khuya, đầu óc quay cuồng với bản thảo, như đang nhảy múa cùng những dòng chữ và hình ảnh. Hôm nay cô mặc chiếc váy trắng đơn giản, mái tóc búi cao gọn gàng, trông cô mệt mỏi nhưng vẫn toát lên vẻ thanh tú, năng động.
Thành Dao khẽ liếc qua, thấy chiếc xe Bentley sang trọng quen mắt nhưng không nhớ ra đã gặp ở đâu, rồi cũng nhanh chóng bước đi. Tạ Minh Vũ vô tình liếc nhìn thấy cô, cũng nhanh chóng lên xe.
Chiếc Bentley lăn bánh xuôi theo con phố. Tạ Minh Vũ tựa lưng vào ghế, khẽ nhắm mắt. Anh liếc nhìn đồng hồ, kim đã chỉ 11 giờ 30 đêm. Bỗng nhiên, một hình ảnh thoáng qua trong đầu anh, bóng dáng cô gái vừa lướt qua anh lúc nãy.
"Trình Khang, quay xe lại." Giọng Tạ Minh Vũ trầm thấp, dứt khoát như một mệnh lệnh không thể chối từ.
Trình Khang không hỏi gì, lập tức đánh lái quay đầu xe. Chiếc Bentley thong thả lướt đi ngược chiều. Từ xa, Trình Khang chợt nhận ra bóng dáng quen thuộc của Thành Dao đang đi bộ trên vỉa hè. Chiếc xe cũng đi dần dần chậm lại.
Bỗng nhiên, cô gái trước mặt ôm chặt bụng, bước chân có vẻ loạng choạng. Khi chiếc xe tiến đến gần hơn, ánh đèn đường hắt sáng, cả Tạ Minh Vũ và Trình Khang đều nhìn rõ một mảng màu đỏ sẫm đang loang dần trên chiếc váy trắng của cô.
"Tổng giám đốc, cô ấy..." Trình Khang khẽ báo, giọng hơi ngập ngừng, lộ rõ sự bối rối.
Tạ Minh Vũ nhíu mày. Anh cởi phăng chiếc áo vest ngoài, tay định mở cửa xe nhưng rồi lại dừng lại. Một ánh mắt phức tạp xẹt qua đôi mắt xanh thẳm của anh. Anh đưa chiếc áo vest cho Trình Khang, giọng nói trầm ổn mà đầy uy lực: "Cầm lấy. Ra giúp cô ấy."
Trình Khang nhận áo, nhanh chóng xuống xe. Thành Dao lúc này đang đứng nép vào một bức tường, khuôn mặt trắng bệch vì đau bụng và bối rối cực độ. Cô cảm thấy có gì đó dính dính, ướt ướt ở phía dưới, và khi quay đầu nhìn phía sau, mảng máu đỏ trên váy trắng khiến cô gần như chết lặng vì xấu hổ và hoảng hốt.
"Chào cô." Trình Khang nhẹ nhàng lên tiếng, đưa chiếc áo vest ra, che đi phần váy bị dính bẩn: "Hình như chúng ta đã gặp nhau ở bữa tiệc cưới của cậu Tạ Kỳ Dương? Cô là phù dâu hôm đó đúng không? Tôi chỉ đi ngang qua thấy cô đang bất tiện, cô cầm áo này nhé."
Thành Dao ngước lên, đôi mắt vẫn còn hoang mang nhưng đã thoáng sự nhận ra. Cô nhận ra anh là trợ lý của Tạ Minh Vũ, người đã từng mở cửa xe cho anh. Nghe lời nói đầy lịch sự và tinh tế của anh, cô đỏ mặt bối rối, vội vàng cầm lấy chiếc áo vest. Khi tay cô chạm vào chất vải mềm mại, ấm áp, cô thoáng nhìn vào trong xe.
Ánh đèn đường hắt qua khung kính, cô thấy rõ một bóng dáng cao lớn đang ngồi ở ghế sau. Gương mặt anh ẩn trong bóng tối, nhưng vẻ lạnh lùng và khí chất trầm ổn ấy thì không thể nhầm lẫn vào đâu được.
Anh ta chính là Tạ Minh Vũ! Một luồng suy nghĩ chợt xẹt qua đầu cô. Chiếc xe này vừa đi hướng ngược lại mà, tại sao giờ lại ở đây?
Trình Khang thấy Thành Dao đã cầm áo, nhanh chóng nói: "Cô có muốn tôi đưa về không?"
Thành Dao vội vàng lắc đầu, nhỏ giọng nói: "À không, không cần đâu. Cảm ơn anh rất nhiều. Chiếc áo này... tôi xin số điện thoại anh để tiện trả lại nhé."
"Vâng, cô cứ nhắn vào số này." Trình Khang trao đổi nhanh phương thức liên lạc rồi cúi chào Thành Dao, vội vã quay vào xe. Chiếc Bentley lặng lẽ lăn bánh, khuất dần vào màn đêm.
Thành Dao nhanh chóng đi vào một cửa hàng tiện lợi gần đó, mua băng vệ sinh và vào nhà vệ sinh thay. Cô thở phào nhẹ nhõm khi đã xử lý xong sự cố. Về đến nhà, Thành Dao nhanh chóng tắm rửa, sau đó pha một ly nước táo đỏ kỷ tử nóng hổi để uống, rồi lấy túi chườm nóng để chườm bụng.
Cô nhìn lại chiếc áo vest xám vắt trên ghế. Người trợ lý kia vẫn mặc vest, trong khi cô thoáng thấy Tạ Minh Vũ ngồi trong xe chỉ mặc áo sơ mi trắng. Chắc chắn đây là áo của anh rồi. Ngày mai cô sẽ mang áo đi giặt khô cẩn thận.
Thành Dao cầm điện thoại, tìm đến danh bạ và lưu số của Trình Khang. Cô gõ tin nhắn đơn giản: [Chào anh Trình Khang, tôi là Thành Dao. Cảm ơn chiếc áo của anh nhé. Mai tôi sẽ mang đi giặt khô rồi liên hệ anh để trả lại.]
Cô khẽ nhíu mày khi nhìn cái tên trong danh bạ. Trình Khang, cái tên này nghe quen đến lạ. Nãy nghe giới thiệu họ Trình, không ngờ lại trùng tên với Trình Khang...bạn trai cũ của cô.
Trong lòng Thành Dao dấy lên một cảm giác kỳ lạ, xen lẫn sự so sánh không tự chủ. Cả hai người đàn ông tên Trình Khang đều có vẻ ngoài bảnh bao, nhưng phẩm chất thì lại khác nhau một trời một vực.
Người Trình Khang hiện tại này, dù chỉ mới gặp vài lần, lại toát lên vẻ chững chạc, lịch thiệp và rất tinh tế. Anh ta biết cách giúp đỡ người khác mà không làm họ cảm thấy khó xử.
Còn Trình Khang người yêu cũ kia của cô thì... chỉ là một kẻ ích kỷ, hám lợi và lăng nhăng. Thành Dao khẽ lắc đầu, xua đi những suy nghĩ không hay về quá khứ, nhưng một cảm giác bất an mơ hồ vẫn còn đọng lại.