Chiếc Bentley màu đen bóng loáng lướt đi êm ru trên đường, đưa Tạ Minh Vũ rời khỏi con hẻm nhỏ. Anh tựa lưng vào ghế da êm ái, khẽ nhắm mắt. Buổi chiều yên ả trôi qua, nhưng trong tâm trí anh lại không hề tĩnh lặng. Hình ảnh cô gái phù dâu với đôi mắt to tròn, vẻ ngạc nhiên và sau đó là sự vội vàng cúi đầu, hai má lúm đồng tiền thoáng hiện lên, tựa hồ một gợn sóng lăn tăn xao động mặt hồ tĩnh lặng sâu thẳm trong anh.
Lần đầu gặp cô ở lễ cưới của Giang Tịnh và Tạ Kỳ Dương, đó là thời điểm Tạ Minh Vũ chính thức trở về nước sau năm năm lăn lộn trên thương trường quốc tế, tập trung phát triển ngành đá quý. Việc về nước đúng lúc đám cưới em họ chỉ là một sự trùng hợp, nhưng anh biết, đây chính là mảnh đất màu mỡ để anh xây dựng đế chế của riêng mình.
Anh nhớ, khi đó, ánh mắt anh chỉ lướt qua cô gái phù dâu một cách thoáng qua, trong lòng có chút xao động bởi một nét tương đồng mong manh mà anh chưa thể gọi tên. Nhưng hôm nay, việc vô tình gặp lại cô ở một tiệm giặt là nhỏ bé, lại khiến anh bất ngờ đến lạ. Sự trùng hợp này, có lẽ, không chỉ là trùng hợp đơn thuần.
"Trình Khang." Tạ Minh Vũ cất giọng trầm thấp, mắt vẫn nhắm hờ: "Kiểm tra danh sách khách mời bên cô dâu ngày hôm qua. Tra giúp tôi thông tin cơ bản của cô gái phù dâu đó."
Trình Khang đang lái xe. Qua gương chiếu hậu, anh ta nhìn thấy Tạ Minh Vũ vẫn giữ nguyên vẻ mặt điềm tĩnh, không một chút biểu cảm khác lạ nào ngoài sự lạnh nhạt thường trực. Trình Khang thở phào nhẹ nhõm. Anh ta đã thầm lo lắng từ lúc nhìn thấy cô gái đó, bởi sự xuất hiện của cô quá trùng khớp với những gì anh ta từng chứng kiến. Anh ta nhanh chóng đáp lời: "Vâng, Tổng giám đốc Tạ."
Chiếc xe dừng lại trước tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, trụ sở chính của Tập đoàn Minh Ngọc, công ty kinh doanh đá quý hàng đầu của nhà họ Tạ, hiện giờ do Tạ Minh Vũ làm Tổng giám đốc. Vừa bước chân vào sảnh, ánh mắt của hàng loạt nhân viên nữ đã đổ dồn về phía anh, ánh lên vẻ ngưỡng mộ và cả sự khao khát.
Vị Tổng giám đốc này mới về nước và nhậm chức vỏn vẹn một tuần, nhưng đã tạo nên một làn sóng lớn trong công ty. Kể từ khi anh xuất hiện, không khí văn phòng thay đổi rõ rệt. Các cô nhân viên, đặc biệt là những người độc thân, đi làm sớm hơn hẳn, trang phục được chăm chút kỹ lưỡng hơn, thậm chí có vài tin đồn về việc một số người còn đi tiêm filler hay tiểu phẫu nhỏ để cải thiện nhan sắc, với hy vọng lọt vào mắt xanh của vị sếp tổng tài ba và quyền lực này.
Trong buổi họp, Tạ Minh Vũ trở thành một con người hoàn toàn khác. Anh lạnh lùng, nghiêm túc, giọng nói dứt khoát và sắc bén, không chấp nhận bất cứ sự chần chừ hay thiếu chuyên nghiệp nào. Từng con số, từng chiến lược đều được anh phân tích kỹ lưỡng, đưa ra những quyết định táo bạo nhưng vô cùng hiệu quả. Áp lực trong phòng họp tăng lên đáng kể, nhưng cũng không thể phủ nhận sự ngưỡng mộ dành cho năng lực xuất chúng của anh.
Sau buổi họp, Tạ Minh Vũ trở về phòng làm việc. Vừa bước vào, anh đã thấy vài cô thư ký nữ trong bộ trang phục công sở quyến rũ, cố ý đứng gần cửa, nở nụ cười đầy mời gọi. Họ không ngần ngại trưng ra vẻ đẹp của mình, mong muốn thu hút sự chú ý của anh.
Ánh mắt Tạ Minh Vũ lướt qua họ, không một chút cảm xúc. Anh nhíu mày, giọng nói lạnh tanh vang lên, từng câu chữ như đóng băng không khí: "Phòng thư ký hiện tại đã quá đông và không chuyên nghiệp. Từ ngày mai, tôi muốn tất cả các vị trí thư ký riêng của tôi phải là thư ký nam. Ai không đồng ý có thể nộp đơn xin chuyển phòng."
Câu nói của anh như gáo nước lạnh tạt thẳng vào những cô nhân viên đang mơ mộng. Cả phòng thư ký, và sau đó là cả công ty, xôn xao bàn tán. Quyết định dứt khoát của Tổng giám đốc Tạ đã dập tắt mọi "tâm tư con gái" của các nữ nhân viên trong công ty. Ngày hôm đó, không khí làm việc trở nên nghiêm túc và tập trung hơn bao giờ hết, nhưng cũng mang theo một chút hụt hẫng khó tả từ phía phái đẹp.