Chương 5: Tổng giám đốc Tạ

Tin nhắn vừa gửi đi, Thành Dao đặt điện thoại xuống bàn. Cô biết Giang Tịnh chắc hẳn đang trên máy bay để đi hưởng tuần trăng mật ở Bali, nên không mong đợi câu trả lời ngay lập tức. Bụng réo ầm ĩ sau một ngày dài làm việc và di chuyển, cô quyết định vào bếp chuẩn bị bữa tối.

Mở tủ lạnh, Thành Dao mỉm cười ấm áp. Bên trong, từ rau củ tươi xanh mướt đến thịt cá đã được sơ chế cẩn thận, tất cả đều là sản phẩm tươi ngon từ chuỗi siêu thị của gia đình cô. Gia đình Thành Dao bắt đầu công việc kinh doanh từ khi cô học cấp ba. Bố cô, sau nhiều năm làm công chức, đã nghỉ hưu sớm để về phụ mẹ cô quản lý chuỗi siêu thị MD đang ăn nên làm ra. Nhờ vậy, Thành Dao luôn được tiếp tế đầy đủ các loại thực phẩm tươi ngon nhất, không chỉ giúp cô tiết kiệm mà còn đảm bảo chất lượng bữa ăn mỗi ngày.

Với tài nấu nướng không mấy ổn định của mình, Thành Dao miễn cưỡng chế biến vài món đơn giản: một đĩa trứng cuộn vàng ươm, canh bí đao sườn non ngọt thanh và một đĩa rau xào thập cẩm đầy màu sắc.

Đang định ngồi vào bàn ăn, tiếng "ting ting" quen thuộc từ chiếc điện thoại lại vang lên. Thành Dao vội vàng nhấc điện thoại, đọc tin nhắn mà Giang Tịnh vừa gửi, kèm theo một biểu tượng mặt cười tinh nghịch.

Giang Tịnh: [Là anh họ của chồng tớ, Tạ Minh Vũ, 32 tuổi, kinh doanh đá quý, đã có 1 đời vợ, đang thời kỳ độc thân hoàng kim, nhà xe có đủ, bất động sản trải dài trong nước lẫn ngoài nước, có thể mang đá quý bán theo cân,...]

Thành Dao đọc xong tin nhắn, bật cười thành tiếng. Tiếng cười trong trẻo vang vọng trong căn bếp nhỏ.

"Cái đồ quỷ Giang Tịnh này!" Cô lẩm bầm, lắc đầu. Cô bạn thân đúng là hiểu cô quá rõ, còn có thể đoán được cô đang tò mò đến mức nào.

Tạ Minh Vũ, 32 tuổi, kinh doanh đá quý, và đặc biệt là đã có một đời vợ. Thông tin này khiến Thành Dao cảm thấy hơi bất ngờ, một chút ngạc nhiên lướt qua tâm trí. Vẻ ngoài lạnh lùng và khí chất trầm ổn của anh ta lại ẩn chứa một điều gì đó mà cô chưa thể định nghĩa, như một bí ẩn cần được khám phá. Cô vốn nghĩ những người như anh ta sẽ có cuộc sống hoàn hảo, không tì vết.

Nhưng rồi, sự tò mò lại dâng lên mạnh mẽ hơn, cuộn xoáy trong lòng cô. Một người đàn ông bí ẩn, có vẻ ngoài xuất chúng, công việc thành đạt, là ân nhân của chị Lam, một đời vợ... Những điều này càng khiến hình ảnh Tạ Minh Vũ trong tâm trí Thành Dao trở nên phức tạp và hấp dẫn một cách khó tả, như một cuốn sách chưa lật trang đầu tiên.

Cô cầm điện thoại lên, gõ nhanh tin nhắn trả lời Giang Tịnh.

Thành Dao: [Cậu nói cứ như thể giới thiệu đối tượng xem mắt cho tớ vậy!]

Thành Dao: [Được rồi, trong 10 phút gửi cho tớ hết thông tin về người đàn ông này!]

Gửi xong, Thành Dao bật cười, cất điện thoại, quay lại với bữa ăn. Cô tuy đang gắp đồ ăn, nhưng đầu óc lại bận rộn với những suy nghĩ về Tạ Minh Vũ. Cái tên này và những thông tin về anh, dường như đã bắt đầu len lỏi vào tâm trí Thành Dao, khơi gợi một sự hứng thú và tò mò không hề nhỏ.