Chương 4: Ngang qua

Buổi họp kéo dài đến tận trưa, vắt kiệt sức lực của Thành Dao. Đầu óc cô quay cuồng với hàng tá số liệu khô khan và các chiến lược marketing mới mẻ. Đến chiều, sau khi hoàn thành những việc cần thiết, cô quyết định ghé qua tiệm giặt là để lấy đồ.

Thành Dao rảo bước trên con đường quen thuộc, tận hưởng làn gió mát cuối ngày. Bước chân cô nhẹ bẫng, miệng khẽ ngâm nga một giai điệu vui vẻ. Vừa đến gần con hẻm nhỏ nơi tiệm giặt là nép mình, một bóng dáng cao lớn đã lọt vào tầm mắt cô. Người đó mặc bộ vest lịch lãm, dáng vẻ quen thuộc đến lạ. Là người đàn ông cô đã thoáng thấy ở tiệc cưới Giang Tịnh.

Tạ Minh Vũ đang nói chuyện điện thoại. Giọng nói trầm thấp, đầy uy lực của anh vang lên giữa không gian tĩnh lặng, như những nốt nhạc trầm hùng xé tan sự yên bình của con hẻm.

"Tổng giám đốc Tạ, đồ của anh đây ạ!" Chị Lam cười tươi tắn, vẻ mặt kính cẩn pha lẫn biết ơn sâu sắc khi trao túi đồ cho anh.

Tạ Minh Vũ gật đầu nhẹ, nhận lấy túi. Anh không nói nhiều, nhưng ánh mắt khi nhìn chị Lam luôn có một sự quan tâm kín đáo, khác hẳn vẻ lạnh lùng thường trực. Sự đối lập này khiến Thành Dao vô cùng tò mò. Với dáng vẻ bề thế và chiếc xe sang trọng đang đỗ sẵn, anh ta rõ ràng là một người thuộc tầng lớp thượng lưu, tại sao lại chọn giặt đồ ở một tiệm nhỏ bé như thế này, thay vì những dịch vụ cao cấp hơn rất nhiều?

Từ phía xa, Trình Khang, đang chuẩn bị mở cửa xe cho ông chủ, khẽ thở hắt ra một hơi khi thấy Thành Dao xuất hiện. Anh ta đã đứng đó từ lúc Tạ Minh Vũ bước ra khỏi tiệm giặt là, và trong lòng thầm cầu nguyện rằng ông chủ sẽ không để ý đến sự trùng hợp "quá mức" này.

Đúng lúc đó, Tạ Minh Vũ quay người. Ánh mắt sắc bén của anh vô tình giao với ánh mắt tò mò của Thành Dao. Cô giật mình, vội vàng cúi đầu. Anh khẽ nhíu mày, như thể thoáng nhận ra cô gái phù dâu hôm qua, nhưng rồi ánh mắt lại nhanh chóng trở về vẻ thờ ơ thường thấy. Anh lướt qua cô, bước về phía chiếc Bentley màu đen bóng loáng đang đợi sẵn. Trình Khang đã mở cửa xe, kính cẩn mời anh vào. Chiếc xe lăn bánh êm ái, khuất dần khỏi tầm mắt.

Thành Dao thở phào nhẹ nhõm. Áp lực khi đứng gần người đàn ông này không hề nhỏ. Cô bước vào tiệm, chị Lam đã quay vào trong, nở nụ cười hiền hậu: "Dao đến lấy đồ à? Váy của em xong rồi đây."

"Vâng, em cảm ơn chị Lam." Thành Dao nhận lấy chiếc váy đã được giặt là cẩn thận, cảm nhận sự mềm mại của vải. Cô không nhịn được mà hỏi: "Chị Lam này, người vừa nãy là ai vậy ạ?"

Chị Lam khẽ cười, ánh mắt ánh lên vẻ biết ơn sâu sắc, nhìn về phía con hẻm nơi chiếc xe vừa rời đi: "À, đó là Tổng giám đốc Tạ. Cậu ấy là ân nhân của mẹ con chị. Ngày trước, lúc chồng chị mất, cậu ấy đã giúp đỡ mẹ con chị rất nhiều. Nếu không có cậu ấy, chị cũng không biết xoay sở thế nào để mở được tiệm này đâu."

Thành Dao gật gù, "Tổng giám đốc Tạ" - cái tên này lập tức khiến cô hiểu rằng đây không phải là một người bình thường. Cô cầm chiếc váy, chào chị Lam rồi đi bộ về nhà. Căn hộ nhỏ của cô nằm cách tiệm giặt là chỉ vài con phố, cô thích đi bộ để tận hưởng không khí trong lành và sắp xếp những ý tưởng đang nảy sinh trong đầu.

Về đến nhà, Thành Dao cẩn thận treo chiếc váy phù dâu vào tủ. Cô không vội vàng làm gì cả, cứ thế thả mình xuống chiếc sofa mềm mại, để cơ thể thư giãn hoàn toàn. Ánh mắt cô vô định nhìn lên trần nhà, nhưng trong đầu lại hiện lên rõ mồn một hình ảnh người đàn ông vừa gặp. Vẻ ngoài lạnh lùng, khí chất bí ẩn, và cả cái cách anh đi giặt đồ ở một tiệm nhỏ... Tất cả đều khiến cô tò mò một cách khó hiểu.

Đột nhiên, cô nhớ đến bức ảnh mình đã lén chụp hôm qua. Thành Dao bật dậy, vội vàng lấy điện thoại, mở thư viện ảnh. Hình ảnh Tạ Minh Vũ hiện rõ trên màn hình. Cô không khỏi xuýt xoa. Trong ảnh, anh vẫn giữ vẻ lạnh lùng vốn có, nhưng ở một góc độ khác, vẻ đẹp trai lịch lãm của anh càng được tôn lên, không một chút tì vết. Khí chất trầm ổn, pha chút cô độc ấy khiến người khác không thể không chú ý.

Thành Dao lưỡng lự một lát, rồi quyết định mở khung chat với Giang Tịnh.

Thành Dao: [Tịnh yêu dấu, người này là ai vậy? Hôm qua tớ chụp được ở tiệc cưới. Hôm nay lại thấy anh ta ở tiệm giặt là cạnh nhà tớ... Tò mò quá đi mất!]

Nói xong cô gửi bức ảnh mình chụp hôm qua lên.