Sáng thứ Hai, ánh nắng dịu nhẹ len lỏi qua ô cửa cửa sổ, đánh thức Thành Dao sau một đêm dài đắm chìm trong thế giới của những nét vẽ. Cô vươn vai thư thái, cảm thấy tinh thần sảng khoái dù đêm qua phải đến hơn bốn giờ sáng cô mới chìm vào giấc ngủ. Vội vàng thay đồ, cô cầm theo chiếc váy lụa hồng nhạt của phù dâu treo ở cửa tủ, ghé qua tiệm giặt là quen thuộc trên đường.
Tiệm giặt là nhỏ bé nằm nép mình trong một con hẻm yên tĩnh, đối diện một cửa hàng tiện lợi tấp nập. Chị Lam, chủ tiệm, là một phụ nữ gầy gò với đôi mắt luôn ánh lên vẻ hiền lành, mệt mỏi nhưng tràn đầy nghị lực. Chị khoảng ngoài bốn mươi, một mình nuôi hai đứa con nhỏ sau bi kịch mất chồng cách đây vài năm. Chồng chị mất vì một vụ tắc trách y tế, khiến gia đình chị rơi vào cảnh khốn cùng. Thành Dao nghe nói có một mạnh thường quân đã vô tình chứng kiến hoàn cảnh của chị tại bệnh viện và ra tay giúp đỡ chị giải quyết hậu quả cũng như mở tiệm giặt là này.
Thành Dao chọn tiệm giặt là này ban đầu chỉ vì nó gần nhà, nhưng sau đó, cô bị thu hút bởi sự tốt bụng, hiền lành của chị Lam và đặc biệt là hai đứa nhóc lanh lợi, đáng yêu của chị. Cô thường xuyên mang những cuốn truyện tranh thiếu nhi của mình, đặc biệt là mấy tập "Khu Vườn Của Bé Mây" đến tặng cho hai đứa bé. Chúng đặc biệt yêu thích những câu chuyện của cô, mỗi lần nhìn thấy Thành Dao đều hớn hở chạy ra chào đón như người thân trong gia đình.
"Chị Lam, em gửi đồ, chiều em qua lấy nha!" Thành Dao mỉm cười tươi tắn chào hỏi, rồi nhanh chóng bước tiếp. Trong đầu cô, buổi họp sáng nay đã bắt đầu hiện lên với hàng loạt ý tưởng và công việc cần xử lý.
Dù là tác giả truyện tranh tự do, nhưng sau thành công vang dội của bộ truyện đầu tay, Thành Dao đã chính thức ký hợp đồng độc quyền với công ty xuất bản K UP, một công ty xuất bản và truyền thông hàng đầu trong thành phố.
Mặc dù thời gian làm việc khá linh hoạt, cô vẫn thường dành ba buổi sáng trong tuần để đến văn phòng. Đó là những ngày cô có thể gặp gỡ, trao đổi trực tiếp với đội ngũ biên tập, lên kế hoạch cho các dự án mới, hoặc đơn giản là tìm kiếm cảm hứng từ không khí làm việc chuyên nghiệp, năng động.
Vừa bước vào văn phòng, một mùi hương thơm lừng đã xộc vào mũi Thành Dao. Vũ Lăng, biên tập viên "đáng ghét" của cô, đang ngồi bên bàn làm việc, trước mặt là một chồng hộp xôi nóng hổi. Anh chàng ngẩng đầu lên, thấy cô liền nhếch môi cười: "Tác giả Mộc đã đến rồi à? Mau mau vào ăn sáng đi, biết cô hay quên ăn nên tôi tiện đường mua luôn."
Thành Dao khẽ nhíu mày, không khỏi cảm thấy buồn cười với vẻ mặt "ban ơn" của anh ta: "Tôi cảm ơn lòng tốt của biên tập Lăng." Cô đáp lời một cách khách sáo, nhưng trong lòng lại có chút ấm áp. Cô biết Vũ Lăng luôn quan tâm đến mình theo một cách rất riêng, dù cách thể hiện của anh ta hơi... cục súc.
Như cái lần cô bị cảm, Vũ Lăng đã đưa cả một danh sách dài dằng dặc các món ăn bổ dưỡng và nhắc nhở cô phải uống thuốc đúng giờ, kèm theo câu: "Nếu không mau khỏe thì lấy ai mà vẽ truyện cho tôi?" Hay như lần cô quên mang ô trong một trận mưa bất chợt, Vũ Lăng đã xuất hiện ngay tức thì với chiếc ô màu xanh da trời, miệng cằn nhằn nhưng tay vẫn vươn ra che chắn cho cô khỏi ướt. Những chi tiết nhỏ nhặt ấy, nếu không để ý kỹ, sẽ chỉ nghĩ anh ta là một biên tập khó tính, nhưng Thành Dao dần nhận ra một sự quan tâm đặc biệt ẩn sau những lời lẽ có phần "đáng ghét" đó.
Đúng lúc đó, tiếng giày cao gót vang lên lanh lảnh. Hà Kha, đồng nghiệp cùng phòng, bước vào. Hà Kha, với mái tóc uốn xoăn cầu kỳ và gương mặt trang điểm sắc sảo, luôn toát ra vẻ tự tin đến mức kiêu ngạo. Cô ta là một họa sĩ có tiếng trong công ty, đã ra mắt được ba năm, nhưng giữa Thành Dao và Hà Kha luôn tồn tại một sự đối đầu ngầm.
Hà Kha không ưa Thành Dao ra mặt, bởi Thành Dao chỉ với một bộ truyện mạng ra mắt đã dễ dàng ký được hợp đồng độc quyền với công ty, trong khi Hà Kha, dù có quan hệ họ hàng với cấp trên, vẫn phải trầy trật một thời gian dài mới có được vị trí hiện tại. Cô ta luôn tìm cách khıêυ khí©h hoặc nói bóng gió về sự "may mắn" của Thành Dao, ngụ ý rằng Thành Dao chỉ dựa vào vận may chứ không phải thực lực.
"Ồ, Mộc cũng đến sớm thế cơ à?" Hà Kha cất giọng, nghe như khen nhưng lại đầy mỉa mai: "Tưởng mấy cô tác giả tự do lúc nào cũng làm việc tại nhà chứ."
Thành Dao không thèm đáp lời trực tiếp, chỉ khẽ cười một tiếng, gật đầu coi như chào hỏi rồi quay sang lấy hộp xôi từ tay Vũ Lăng: "Cảm ơn Vũ Lăng nhé, đúng lúc tôi đang đói."
Vũ Lăng nháy mắt với Thành Dao, rồi quay sang Hà Kha, giọng điệu vẫn giữ vẻ bất cần: "Dù làm việc ở đâu thì chất lượng vẫn là trên hết. Hà Kha không ăn sáng sao? Hay là đang giảm cân để giữ dáng cho scandal sắp tới?"
Vũ Lăng biết rõ Hà Kha thường xuyên xuất hiện bên cạnh những ông lớn trong ngành giải trí, cố gắng lăng xê bản thân để đẩy mạnh doanh số cho những bộ truyện của mình. Những bộ truyện của Hà Kha thường thuộc thể loại nữ chính có "bàn tay vàng" - không cần làm gì cũng tỏa ra ánh hào quang, ai ai cũng giúp đỡ và yêu thích, thu hút rất nhiều fan nữ trẻ tuổi mơ mộng. Thành Dao, trước khi chia tay người yêu cũ, cũng từng là độc giả của thể loại này. Cô từng nghĩ truyện tranh là để tưởng tượng, mơ mộng, nên có hơi phi lý một chút cũng không sao, ít ra cũng là nơi trốn tránh thực tại trong lúc ấy.
Hà Kha thoáng biến sắc, ánh mắt sắc lạnh lướt qua Vũ Lăng rồi dừng lại ở Thành Dao. Sáng thứ Hai đầu tuần, không khí văn phòng đã sớm bị khuấy động bởi những màn "đá xéo" quen thuộc.
Ít phút sau, cả phòng họp đã tề tựu đông đủ. Buổi họp đầu tuần diễn ra căng thẳng hơn mọi khi. Các phòng ban báo cáo tiến độ, và đặc biệt là thảo luận về dự án mới của công ty, trong đó có cả kế hoạch ra mắt chính thức bộ truyện tình cảm "Nơi Ánh Dương Trở Về" của Thành Dao.