Chương 22: Buổi ký tặng sách

Thành Dao hoàn thành và gửi "Ký Ức Vầng Trăng Khuyết" sớm hơn mười ngày so với thời gian quy định. Cô muốn có một khoảng lặng để nhìn lại thành quả của mình, và một chút thời gian để hít thở sau gần một tháng lao đầu vào sáng tạo.

Nhưng thế giới của một tác giả truyện tranh không bao giờ cho phép sự nhàn rỗi quá lâu. Chưa kịp nghỉ ngơi và tận hưởng cảm giác mong chờ kết quả từ Minh Ngọc, Thành Dao đã phải chuẩn bị cho một sự kiện quan trọng khác: buổi ký tặng truyện tranh cho bộ sách mới ra mắt của mình, "Nơi Ánh Dương Trở Về". Đây là một tác phẩm được cộng đồng fan vô cùng mong đợi, đặc biệt là phiên bản giới hạn 100 bản có kèm ngoại truyện đặc biệt.

Bận rộn hơn một tuần để chuẩn bị, hôm nay là một ngày đặc biệt đối với Thành Dao, một ngày mang cả niềm vui lẫn sự hồi hộp tột độ. Buổi sáng, cô có lịch ký tặng truyện tranh cho độc giả. Và vào lúc 17:00 chiều, Tập đoàn Minh Ngọc sẽ chính thức công bố danh sách 50 tác phẩm xuất sắc nhất lọt vào Vòng 2 của cuộc thi "Khơi Nguồn Ánh Sáng". Cảm giác chờ đợi kết quả cứ lẩn quẩn trong tâm trí cô, dù cô đã cố gắng hết sức để tập trung vào công việc buổi sáng.

Buổi ký tặng được tổ chức tại một khu vực sảnh rộng rãi của một trung tâm thương mại lớn, nơi tập trung đông đảo người qua lại. Thành Dao, với biệt danh quen thuộc trong giới là Mộc, xuất hiện giản dị nhưng vẫn nổi bật. Cô đeo một chiếc kính râm lớn che gần hết khuôn mặt, vừa để tránh sự chú ý không cần thiết, vừa duy trì sự bí ẩn đã trở thành thương hiệu cá nhân.

Thành Dao không phải là kiểu tác giả thích lộ diện trước công chúng; hình ảnh đại diện của cô trên truyền thông và mạng xã hội luôn là phiên bản hoạt hình 3D đáng yêu của chính mình, một cô bé tóc mây bồng bềnh, đôi mắt to tròn lấp lánh như nhân vật chính trong bộ truyện "Khu Vườn Của Bé Mây". Chính "bé Mây" phiên bản 3D này mới là người phát ngôn chính thức, trả lời phỏng vấn hay đăng tải thông tin, khiến các fan vừa tò mò vừa thích thú.

Dù vậy, sức hút của Mộc vẫn không thể chối cãi. Hàng dài người hâm mộ xếp hàng chờ đợi, tay cầm trên tay những cuốn truyện mới toanh. Họ không quan tâm đến việc tác giả có lộ mặt hay không, họ chỉ muốn được tận tay nhận chữ ký của người đã tạo ra những câu chuyện đầy cảm xúc mà họ yêu mến.

Giữa lúc buổi ký tặng đang diễn ra sôi nổi nhất, tại một cửa hàng thời trang cao cấp gần đó, Lan Tâm và nhóm bạn đang mải mê mua sắm. Tiếng nhạc sập sình, tiếng nói cười rộn rã. Bỗng, nhóm bạn đi ngang qua khu vực sảnh trung tâm thương mại nơi buổi ký tặng đang diễn ra.

"Ôi trời, gì mà đông nghịt thế kia?" Một cô bạn trong nhóm Lan Tâm xuýt xoa: "Có ai nổi tiếng à?"

"Nghe nói là một tác giả truyện tranh tên là Mộc." Một người khác đáp lời: "Thấy bảo sách của cô ta cũng hot lắm."

Lan Tâm chỉ liếc mắt qua đám đông, nhếch môi khinh khỉnh. Cô ta vốn dĩ không quan tâm đến mấy thứ văn hóa đọc dành cho giới trẻ, càng không để tâm đến những tác giả vô danh hay những buổi ký tặng đông đúc thế này. Trong mắt cô ta, đó chỉ là những hoạt động tầm thường, không xứng để cô ta bận lòng.

"Mộc sao? Chắc cũng là loại lạch cạch vẽ vời vớ vẩn thôi." Cô ta thầm nghĩ, rồi nhanh chóng quay lại với chiếc túi xách hàng hiệu đang cầm trên tay, hoàn toàn không để ý rằng, người tác giả vô danh mà cô ta vừa khinh thường lại chính là người sẽ xuất hiện trong cuộc đời cô ta theo những cách không ngờ tới.

Đến cuối buổi ký tặng, khi dòng người hâm mộ đã vãn bớt, Giang Tịnh mới xuất hiện, tay cầm một bó hoa rực rỡ, vẻ mặt hớn hở chen qua đám đông còn lại.

"Này, Thành Dao! Tớ đến đây để xin chữ ký của tác giả nổi tiếng đây này!" Giang Tịnh cười toe toét, trêu chọc khi trao bó hoa cho cô bạn.

Thành Dao tháo kính râm, cười tươi đáp lại: "Cậu lại đùa rồi! Tớ cứ tưởng cậu bận đến nỗi không qua được."

Sau đó, hai cô gái hẹn nhau đi ăn trưa tại một nhà hàng nhỏ. Bầu không khí ấm áp giúp Thành Dao tạm thời xua đi nỗi lo lắng.

"Giờ thì cậu có thể nghỉ ngơi rồi chứ?" Giang Tịnh vừa gắp thức ăn vừa hỏi.

Thành Dao khẽ lắc đầu, vẻ mặt không giấu được vẻ bồn chồn: "Nghỉ ngơi gì chứ. Tớ vẫn đang bồn chồn về cuộc thi của Minh Ngọc đây. Sáng nay tớ cố gắng không nghĩ đến, nhưng giờ thì… chỉ mong nhanh đến 5 giờ chiều thôi."

Cô đặt đũa xuống, nhìn xa xăm: "Không biết liệu "Ký Ức Vầng Trăng Khuyết" có đủ sức lọt vào Vòng 2 không nữa. Cuộc thi lớn quá, thí sinh giỏi cũng nhiều, tớ sợ..."

Giang Tịnh nắm lấy tay Thành Dao, siết nhẹ: "Thôi nào, cậu lo lắng gì chứ? Tớ đã đọc qua phần tóm tắt cốt truyện và xem phác thảo của cậu rồi, "Ký Ức Vầng Trăng Khuyết" rất có chiều sâu và cực kỳ độc đáo. Phong cách của cậu lại vô cùng đặc trưng nữa. Tớ tin cậu sẽ làm được. Cậu đã dốc hết tâm huyết rồi, mọi chuyện cứ để trời định thôi!"

Lời động viên của Giang Tịnh như một liều thuốc an ủi, giúp Thành Dao cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút. Cô gật đầu, cố gắng nở một nụ cười tự tin: "Ừm, cậu nói đúng. Cứ chờ thôi!"

Dù vậy, trong lòng cô vẫn không ngừng đếm ngược từng phút, từng giây cho đến khoảnh khắc quyết định.