Chương 19: Tác giả yêu thích của tôi

Cảm giác kinh ngạc và khó hiểu vẫn bủa vây Thành Dao khi cô nhìn chằm chằm vào bộ "Khu Vườn Của Bé Mây" nằm trên kệ sách trong phòng VIP. Chẳng lẽ Tạ Minh Vũ là người sưu tầm truyện tranh? Hay anh ấy chỉ vô tình có nó? Cô bắt đầu đoán già đoán non.

Có lẽ anh là một người thích sưu tầm các tác phẩm mới, bởi lẽ không chỉ có truyện của cô mà cô còn thấy nguyên một hàng truyện tranh của các họa sĩ mới nổi, cùng với nhiều tuyển tập nghệ thuật đương đại khác. Có vẻ anh thích nghiên cứu xu hướng thị trường mới, cũng như tiếp nhận thêm nhiều phong cách mới mẻ từ các lĩnh vực khác nhau. Khác hẳn với hình ảnh một tổng tài khô khan mà cô vẫn hình dung.

Đang miên man suy nghĩ, nhân viên nữ bước vào, trên tay là chiếc váy lụa màu kem nhạt mà cô đã chọn: "Váy của cô đây ạ. Cô có cần tôi giúp không?"

Thành Dao vội xua tay: "Không cần đâu, cảm ơn cô."

Cô cầm lấy chiếc váy, bước vào phòng vệ sinh nhỏ bên trong. Tuy nhìn đơn giản nhưng chiếc váy này có vài chi tiết cài cúc khá tinh xảo, khiến cô loay hoay mãi một lúc. Phải mất gần mười lăm phút, Thành Dao mới chỉnh sửa xong xuôi, đảm bảo mình trông tươm tất nhất có thể.

Lúc cô mở cửa bước ra, một cảnh tượng bất ngờ khiến cô giật mình. Tạ Minh Vũ không biết từ lúc nào đã ở trong phòng. Anh đang ngồi tựa vào chiếc ghế sofa da êm ái, mắt khẽ nhắm lại, một tay đặt giữa trán như đang xoa dịu cơn đau đầu. Vẻ mặt anh không còn sự lạnh lùng thường thấy mà thay vào đó là một sự mệt mỏi hiện rõ.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Tạ Minh Vũ khẽ giật mình, đôi mắt màu hổ phách chậm rãi mở ra, nhìn thẳng vào Thành Dao. Ánh mắt anh vẫn sắc bén, nhưng giờ đây có thêm chút mờ mịt của hơi men.

Thành Dao bối rối, vội vã lên tiếng: "À... tôi xin lỗi, tôi không biết anh đang ở đây. Tôi... tôi vừa thay đồ xong." Cô cảm thấy hơi ngượng ngùng khi bắt gặp anh trong tình trạng không còn vẻ hoàn hảo thường ngày.

"Anh có sao không?" Thành Dao hỏi thăm, giọng nói pha chút quan tâm chân thành.

Tạ Minh Vũ khẽ lắc đầu, hít sâu một hơi: "Không sao. Chỉ là hôm nay uống hơi nhiều rượu."

Thành Dao thấy vậy, tự nhiên lo lắng: "Uống nhiều rượu như vậy không tốt cho sức khỏe đâu ạ. Anh nên uống một chút nước lọc, hoặc pha thêm chút mật ong vào nước ấm sẽ giúp giải rượu nhanh hơn." Cô tuôn một tràng những lời khuyên tự nhiên như thể đang nói chuyện với một người bạn thân thiết, quên mất khoảng cách giữa hai người.

Không khí bỗng chốc trở nên trầm lặng. Thành Dao nhận ra mình vừa nhiều chuyện quá mức. Cô liếc nhìn anh, vẻ mặt anh vẫn điềm tĩnh nhưng đôi mắt vẫn còn chút mệt mỏi. Lấy hết dũng khí, cô bỗng nhiên hướng ánh mắt về phía kệ sách, cố gắng nói lái sang: "À... anh có vẻ thích đọc sách nhỉ? Tôi thấy ở đây có rất nhiều tác phẩm văn học, nghệ thuật, còn cả truyện tranh nữa." Cô hắng giọng, cố gắng tỏ ra tự nhiên nhất có thể.

"Đặc biệt là bộ "Khu Vườn Của Bé Mây", à, tác giả của bộ truyện đó là tác giả yêu thích của tôi đó!" Thành Dao nói, cố gắng tâng bốc "thần tượng" của mình mà không hề hay biết người đang ngồi trước mặt đã biết rõ tác giả là ai.

"Phong cách vẽ rất độc đáo, tuy là truyện cho trẻ nhỏ nhưng cốt truyện lại rất có chiều sâu. Mỗi nhân vật đều có một câu chuyện riêng, một linh hồn riêng. Tôi thực sự rất ngưỡng mộ tài năng của tác giả đó!" Cô thao thao bất tuyệt, ánh mắt lấp lánh sự nhiệt thành.

Tạ Minh Vũ nhìn cô, đôi môi anh khẽ nhếch lên thành một nụ cười gần như vô hình. Anh không ngắt lời cô, cũng không để lộ bất kỳ biểu cảm nào. Anh chỉ gật đầu khẽ, ánh mắt ánh lên vẻ hứng thú khó nhận ra: "Ồ, vậy sao? Tôi cũng thấy tác phẩm thiếu nhi đó khá thú vị." Anh hùa theo một cách rất tự nhiên, như một người xa lạ vừa mới biết đến bộ truyện.

Đúng lúc đó, điện thoại của Thành Dao reo lên. Là cuộc gọi từ Giang Tịnh: "Cậu đang ở đâu vậy? Tớ vừa tới nơi, đang tìm cậu."

Thành Dao giật mình, vội vàng bắt máy: "À, tớ đây. Tớ vừa đi vệ sinh." Cô nhìn Tạ Minh Vũ, rồi nói nhanh vào điện thoại: "Được rồi, tớ qua ngay đây."

Thành Dao cúp máy, quay sang Tạ Minh Vũ. Cô cảm thấy hơi hụt hẫng vì cuộc trò chuyện vừa bị gián đoạn, nhưng cũng kịp thời kéo cô ra khỏi sự bối rối này: "Tôi phải đi rồi. Cảm ơn anh rất nhiều vì đã giúp đỡ và đã cho tôi mượn phòng này ạ." Cô lí nhí cảm ơn, rồi vội vàng bước ra cửa.

Tạ Minh Vũ chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt anh dõi theo bóng lưng Thành Dao cho đến khi cô khuất dạng.

"Khu vườn của bé Mây..." Anh lẩm bẩm, nhắm mắt lại, dường như đang thưởng thức dư vị của cuộc gặp gỡ vừa rồi.