Chương 18: Phòng VIP

Tạ Minh Vũ quay hẳn người lại, đối diện với Lan Tâm, nét mặt anh trở về vẻ điềm tĩnh, không chút gợn sóng như thường lệ. Anh không đáp lại câu hỏi của cô ta ngay mà chỉ liếc nhìn nhóm bạn của Lan Tâm, những người cũng đang xì xào bàn tán và nhìn anh với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

"Anh rể." Lan Tâm lại gọi, giọng ngọt xớt nhưng ánh mắt vẫn không ngừng lướt tìm bóng dáng cô gái vừa rồi. Cô ta không giấu được sự khó chịu khi không thể nhìn rõ mặt đối phương.

Tạ Minh Vũ thản nhiên đáp, giọng trầm thấp, không mang chút cảm xúc nào: "Chỉ là một sự cố nhỏ. Phục vụ bất cẩn làm đổ champagne lên người khách."

"Ồ, vậy sao?" Lan Tâm kéo dài giọng, tỏ vẻ quan tâm, nhưng thực chất là đang thăm dò: "Cô gái đó... là ai vậy ạ? Có cần giúp đỡ gì không?"

"Không cần." Tạ Minh Vũ nói, ánh mắt anh hơi lạnh đi một chút: "Trình Khang đã sắp xếp mọi việc. Đây là chuyện riêng của công ty, không liên quan đến cô."

Lời nói của Tạ Minh Vũ như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Lan Tâm. Cô ta biết anh luôn giữ khoảng cách, nhưng thái độ dứt khoát và có phần cảnh cáo này khiến cô ta tức tối. Lan Tâm cố gắng giữ nụ cười trên môi, nhưng trong lòng đã dấy lên sự khó chịu tột độ với cô gái bí ẩn kia. Cô ta vẫn không từ bỏ, chuyển chủ đề: "À, mà anh rể này, tuần tới em có một sự kiện lớn muốn mời anh tham dự. Anh có thể dành chút thời gian không ạ?"

Tạ Minh Vũ chỉ khẽ gật đầu, không hứa hẹn điều gì cụ thể: "Trình Khang sẽ liên hệ với cô nếu lịch của tôi cho phép." Sau đó, anh khéo léo chuyển sang nói chuyện với một đối tác kinh doanh khác vừa tiến tới, chấm dứt cuộc đối thoại với Lan Tâm.

Trong khi đó, Thành Dao được Trình Khang dẫn đi một cách rất chuyên nghiệp. Anh ta đưa cô đến một khu vực riêng tư, cách biệt hoàn toàn với sảnh triển lãm ồn ào. Đó là một phòng chờ VIP sang trọng, không gian tĩnh lặng và ấm cúng. Trình Khang lịch sự mở cửa: "Mời cô vào trong. Sẽ có nhân viên đến hỗ trợ cô ngay ạ. Cô cứ thoải mái chọn bất kỳ thứ gì mình thích để thay thế."

Thành Dao bước vào phòng, cánh cửa khép lại phía sau. Cô thấy một chiếc sofa da êm ái, một bàn trà với những loại trà cao cấp và bánh ngọt tinh xảo. Một cảm giác nhẹ nhõm bao trùm khi cô thoát khỏi ánh mắt dò xét của đám đông và đặc biệt là ánh mắt lạnh lùng của Lan Tâm. Chỉ vài phút sau, một nhân viên nữ xuất hiện, nở nụ cười niềm nở và lịch sự hỏi Thành Dao cần gì. Thành Dao từ chối lời đề nghị thay váy dạ hội lộng lẫy mà chỉ xin một bộ váy kiểu dáng đơn giản, thoải mái hơn.

Trong lúc chờ nhân viên chuẩn bị váy và thu dọn vết bẩn trên bộ đồ cũ, Thành Dao có không gian để đánh giá căn phòng. Đây thực sự là một phòng riêng dành cho Tổng giám đốc Tạ Minh Vũ nghỉ ngơi sau khi triển lãm kết thúc, hoặc dùng cho những cuộc gặp gỡ riêng tư, quan trọng. Mỗi chi tiết đều được bài trí tỉ mỉ, toát lên vẻ sang trọng nhưng không hề phô trương, mà ngược lại, rất tinh tế và có gu, mang đậm dấu ấn cá nhân của chủ nhân.

Ánh mắt Thành Dao dừng lại ở một tủ sách lớn bằng gỗ gụ. Trên đó không chỉ có những cuốn sách về kinh tế, quản trị hay luật pháp, mà còn có những tuyển tập thơ, những tập tiểu thuyết kinh điển của các tác giả lớn như Haruki Murakami, Gabriel Garcia Marquez, những cuốn sách ảnh nghệ thuật về kiến trúc, điêu khắc. Thậm chí, cô còn thấy một vài cuốn truyện tranh nổi tiếng, và không thể tin vào mắt mình, ngay giữa đó, là bộ "Khu vườn của bé mây" - tác phẩm do chính tay cô chấp bút.