Chương 17: Ánh mắt từ xa

Khoảnh khắc Thành Dao ngẩng đầu lên, ánh mắt cô và Tạ Minh Vũ chạm nhau giữa không gian lấp lánh của buổi triển lãm, dường như mọi âm thanh xung quanh đều tan biến. Anh đứng đó, cao lớn và điềm tĩnh, chiếc áo vest đen vương vệt champagne. Bàn tay anh vẫn còn đặt hờ trên cánh tay cô, sự gần gũi đột ngột này khiến Thành Dao cảm thấy trái tim đập thình thịch, một cảm giác vừa bối rối vừa khó tả.

"Cô có sao không?" Tạ Minh Vũ lặp lại, giọng anh trầm ổn, mang theo một chút lo lắng hiếm hoi. Anh khẽ rút tay về, ánh mắt quét qua vết champagne trên váy Thành Dao: "Thật xin lỗi, người phục vụ bất cẩn quá."

Thành Dao vội lắc đầu: "Không sao. May mà có anh đỡ giúp." Cô vẫn còn hơi choáng váng vì sự việc bất ngờ và vì khoảng cách gần gũi với anh.

Đúng lúc này, Trình Khang xuất hiện từ phía sau. Tạ Minh Vũ liếc mắt ra hiệu cho anh ta một cái. Trình Khang hiểu ý ngay lập tức. Anh ta bước tới, nở nụ cười chuyên nghiệp với Thành Dao: "Chào cô Thành Dao. Mời cô đi lối này ạ. Do sự cố phục vụ không tốt của chúng tôi, tổng giám đốc Tạ đã yêu cầu đưa cô lên phòng VIP để tiện cho việc chỉnh trang và có thể chọn một bộ váy mới thay thế. Đây là sự bồi thường của tập đoàn dành cho khách tham quan triển lãm."

Thành Dao ngạc nhiên nhìn Tạ Minh Vũ, rồi nhìn Trình Khang. Cô còn chưa kịp từ chối thì Trình Khang đã khéo léo dẫn cô đi, rời khỏi khu vực trung tâm một cách nhanh chóng.

Cuộc va chạm và khoảnh khắc Tạ Minh Vũ chắn trước Thành Dao đã thu hút sự chú ý của không ít người trong buổi triển lãm. Những ánh mắt tò mò bắt đầu đổ dồn về phía họ, đặc biệt là khi thấy tổng giám đốc Tạ lạnh lùng lại có động thái quan tâm đến một cô gái lạ mặt.

Không may, một trong những ánh mắt đó đến từ Lan Tâm. Lúc này, cô ta đang đi cùng mấy cô bạn nhà giàu khác, vừa trò chuyện vừa nhấm nháp champagne. Từ xa, Lan Tâm thấy bóng dáng quen thuộc của Tạ Minh Vũ, và bỗng cảm thấy có điều gì đó không đúng. Anh đang đứng cạnh một cô gái, với một tư thế khá gần gũi, dường như đang đỡ lấy cô gái đó sau một sự cố, rồi lại ra hiệu cho trợ lý của mình.

Một cảm giác khó chịu dấy lên trong lòng Lan Tâm. Cô ta biết rõ Tạ Minh Vũ là người lạnh nhạt, không mấy khi để ý đến người xung quanh, đặc biệt là những cô gái lạ mặt. Vậy mà giờ đây anh lại có hành động như vậy? Sự tò mò xen lẫn chút ghen tị thúc đẩy Lan Tâm tiến lại gần hơn.

Khi Lan Tâm và nhóm bạn đến nơi, Thành Dao đã theo Trình Khang đi khuất. Lan Tâm nheo mắt nhìn theo bóng lưng Thành Dao, cố gắng nhận dạng nhưng không thể thấy rõ mặt. Vóc dáng cô gái mảnh mai, mái tóc dài buông xõa. Một cảm giác quen thuộc thoáng qua nhưng Lan Tâm không thể gọi tên.

Tạ Minh Vũ thấy Lan Tâm tiến lại gần, nét mặt thoáng qua một tia khó chịu gần như không thể nhận ra. Anh khẽ hắng giọng, giữ khoảng cách một chút và quay người lại đối diện với Lan Tâm, ánh mắt trở về vẻ lạnh nhạt thường thấy.

"Anh rể, ban nãy xảy ra chuyện gì vậy?" Lan Tâm cất giọng ngọt ngào, nhưng ánh mắt cô ta lại sắc như dao, quét qua nơi Thành Dao vừa đứng.