Sau lời động viên của Vũ Lăng, ngọn lửa quyết tâm trong lòng Thành Dao càng bùng cháy mạnh mẽ. Cô lao vào tìm hiểu sâu hơn về đá quý, không chỉ là kiến thức sách vở mà còn là những câu chuyện, những giai thoại ẩn chứa. Dù đã đọc rất nhiều sách, xem không ít tài liệu và ghé thăm những triển lãm nhỏ lẻ, Thành Dao vẫn cảm thấy chưa đủ.
Cô nhận ra, thế giới đá quý của Minh Ngọc không chỉ dừng lại ở những viên đá lấp lánh trong tủ kính hay những con số trên giấy tờ. Nó là cả một ngành nghề sâu rộng, một di sản, và một nghệ thuật tinh túy. Nếu cứ tìm hiểu theo cách này, cô sẽ không thể thực sự "lặn sâu" vào thế giới mà cô cần khám phá. Cô cần một cái nhìn chân thực hơn, trực tiếp hơn vào "linh hồn" của đá.
Với ý thức rằng việc tìm hiểu qua sách vở và triển lãm nhỏ chưa đủ để chạm đến linh hồn của đá quý, Thành Dao tiếp tục tìm kiếm một cơ hội khác. Cô muốn được hòa mình vào không gian thực sự của những viên đá, nơi chúng không chỉ là sản phẩm mà còn là tác phẩm nghệ thuật, là di sản.
Trong quá trình tìm hiểu sâu hơn về Minh Ngọc, Thành Dao tình cờ nghe ngóng được thông tin về một triển lãm đá quý đặc biệt sắp diễn ra buổi trưng bày "Báu Vật Ngàn Năm". Đây không phải là một sự kiện công cộng, mà là một buổi trình diễn độc quyền, nơi quy tụ những viên đá quý hiếm nhất và những món trang sức độc đáo nhất, được chế tác bởi những nghệ nhân bậc thầy của Minh Ngọc, chỉ dành cho giới thượng lưu, những nhà sưu tầm sành sỏi và các đối tác quan trọng của ngành kim hoàn. Đương nhiên, với vị thế của mình, Tạ Kỳ Dương, chồng của Giang Tịnh, và Giang Tịnh đều nhận được lời mời tham dự.
Thành Dao nảy ra một ý tưởng táo bạo. Đây chính là cơ hội vàng để cô hòa mình vào không gian của những viên đá quý thực thụ, để tìm kiếm cảm hứng chân thực nhất cho tác phẩm dự thi của mình. Cô gọi điện cho Giang Tịnh.
"Cậu đang ở đâu đấy? Có nhận được vé mời đi triển lãm "Báu Vật Ngàn Năm" của Minh Ngọc không?" Thành Dao hỏi.
Giang Tịnh bật cười: "Tất nhiên rồi, Kỳ Dương nhà mình cũng có cổ phần ở Minh Ngọc mà. Mà sao tự nhiên cậu hỏi vậy?"
"À thì... tớ đang tham gia cuộc thi sáng tạo của Minh Ngọc ấy mà." Thành Dao úp mở: "Tớ nghĩ đến đó để tìm thêm tư liệu, ngắm tận mắt những viên đá quý, có lẽ sẽ có nhiều cảm hứng hơn. Tịnh yêu dấu có thể xin giúp mình một vé được không?"
Giang Tịnh không chút do dự: "Ôi dào, tưởng gì. Được chứ! Để mình bảo Kỳ Dương xin thêm cho cậu một vé. Chuyện nhỏ!"
Nghe Giang Tịnh đồng ý, Thành Dao thở phào nhẹ nhõm. Cô không nói rõ cho Giang Tịnh về mục đích sâu xa hơn là muốn bước vào thế giới của Tạ Minh Vũ, phá vỡ hai đường thẳng song song tưởng chừng không bao giờ gặp nhau. Cô chỉ biết, đây là một cơ hội mà cô không thể bỏ lỡ. Dù cho đó là thế giới xa lạ, xa xỉ mà cô chưa từng đặt chân tới, cô vẫn quyết tâm.
Ngày diễn ra triển lãm, Thành Dao chọn cho mình một chiếc váy đơn giản nhưng thanh lịch, trang điểm nhẹ nhàng. Khi bước vào không gian sang trọng của buổi triển lãm, cô không khỏi choáng ngợp.
Cả căn phòng được thiết kế tinh xảo như một khu rừng pha lê, ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn chùm pha lê rải đều khắp các tủ kính trưng bày. Những viên đá quý được đặt trên bệ đỡ nhung đen, lấp lánh đến mê hoặc. Hương nước hoa thoang thoảng và những cuộc trò chuyện nhỏ nhẹ của giới thượng lưu tạo nên một bức tranh hoàn toàn khác biệt so với thế giới quen thuộc của cô.
Ánh mắt Thành Dao lướt qua hàng loạt kiệt tác. Một viên kim cương hồng khổng lồ, được đặt ở vị trí trung tâm nhất với một luồng sáng riêng rọi thẳng vào, chính là tâm điểm của buổi triển lãm, thu hút mọi ánh nhìn và tiếng trầm trồ. Viên kim cương lấp lánh muôn vàn sắc thái hồng, đẹp đến ngộp thở, nhưng nó lại mang vẻ đẹp của sự phô trương, hoàn hảo.
Tuy nhiên, ánh mắt Thành Dao không bị giữ chân quá lâu ở đó. Có một viên đá khác, nằm khiêm tốn hơn ở một góc khuất, lại thu hút cô một cách kỳ lạ. Đó là một viên sapphire xanh thẫm, không quá lớn, nhưng ánh sáng của nó lại như một dòng sông chảy qua hàng ngàn năm lịch sử, sâu thẳm và đầy bí ẩn. Nó không chói lóa như kim cương, mà tỏa ra một vẻ đẹp trầm tĩnh, thu hút cô như một nam châm vô hình.
Ánh sáng của viên sapphire không chỉ là màu sắc, nó là một câu chuyện, một lời thì thầm về những điều đã qua, về những vết xước của thời gian mà vẫn giữ trọn vẻ đẹp. Nó khiến cô nhớ đến ánh mắt sâu thẳm, chất chứa nhiều điều của Tạ Minh Vũ, một vẻ đẹp không hoàn hảo, nhưng đầy sức hút và chiều sâu. Thành Dao từng bước tiến lại gần, hoàn toàn bị mê hoặc bởi vẻ đẹp ấy, như bị hút vào một thế giới riêng tư. Cô mải mê ngắm nhìn, quên đi mọi thứ xung quanh.
Bất chợt, một tiếng "Rầm" vang lên, một người phục vụ vô tình va vào cô, khiến ly champagne trên khay anh ta cầm đổ ập xuống.
Thành Dao giật mình, theo phản xạ lùi lại. Nhưng không kịp, một phần champagne đã văng lên chiếc váy của cô. Cùng lúc đó, cô cảm thấy một lực mạnh mẽ đẩy nhẹ mình sang một bên, và một bóng người cao lớn chắn trước mặt, đỡ lấy phần lớn chất lỏng đang rơi xuống.
"Cô có sao không?" Một giọng nói trầm thấp, quen thuộc vang lên bên tai cô.
Thành Dao ngẩng đầu. Ngay trước mặt cô, là Tạ Minh Vũ. Anh đang đứng đó, với một vệt champagne loang lổ trên vạt áo vest đen sang trọng. Khoảnh khắc ấy, không gian xung quanh dường như ngưng đọng. Ánh mắt hai người chạm nhau. Và Thành Dao cảm thấy, có lẽ, hai đường thẳng song song ấy đã bắt đầu tìm thấy một điểm giao. Bàn tay anh khẽ chạm vào cánh tay cô, nhẹ nhàng nhưng đủ để truyền một dòng điện nhỏ xuyên qua da thịt.