Chương 15: Hành trình khơi nguồn ánh sáng

Quyết tâm vừa lóe lên đã biến thành một cơn lốc xoáy, cuốn phăng mọi lý trí còn sót lại của Thành Dao. Chẳng kịp suy nghĩ đến mớ deadline đang réo rắt, ngón tay cô đã thoăn thoắt lướt trên màn hình, truy cập ngay và luôn trang đăng ký của cuộc thi.

"Tên? Thành Dao. Tuổi? Vẫn còn trẻ chán. Kinh nghiệm? Vẽ vời đủ thứ trên đời, từ mèo con đến... à mà thôi." Cô lẩm bẩm một mình, điền đầy đủ thông tin một cách nhanh gọn lẹ, như thể sợ cuộc thi sẽ đóng cổng đăng ký trong tích tắc.

Đến mục "Ý tưởng dự thi" đầu óc cô trống rỗng, nhưng kệ!

"Cứ đăng ký đã, ý tưởng tính sau!"

"Xong!" Cô thở phào nhẹ nhõm, ngả lưng ra ghế, khóe miệng không tự chủ nhếch lên một nụ cười nhẹ.

Chưa kịp vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp về giải thưởng và ánh mắt ngưỡng mộ của vị tổng giám đốc, Thành Dao chợt khựng lại. Một loạt công việc dang dở hiện lên trong đầu cô như một thước phim tua nhanh: bản vẽ phác thảo còn ngổn ngang, kế hoạch ký tặng sản phẩm chưa hoàn thành, cuộc họp quan trọng vào ngày mai...

"Ôi mẹ ơi!" Cô thốt lên một tiếng, mặt mày tái mét.

Hóa ra, ngọn lửa quyết tâm vì "ai kia" đã thiêu rụi luôn cả sự tỉnh táo thường ngày của Thành Dao. Giờ đây, cô chẳng khác nào một vận động viên vừa mới hăng hái lao vào đường chạy marathon mà quên mất mình còn chưa khởi động. Cảm giác vội vã, hối hả ập đến như một cơn sóng thần.

Thế là, sau màn đăng ký bốc đồng, Thành Dao lại rơi vào guồng quay bận rộn gấp đôi. Thời gian biểu của cô dày đặc đến mức đáng sợ, những giấc ngủ ngắn ngủi bị rút ngắn đến mức báo động. Cô phải tranh thủ từng phút từng giây, vừa giải quyết công việc ở công ty với tốc độ ánh sáng, vừa cố gắng nhào nặn ra một ý tưởng dự thi ra hồn để không bị loại ngay từ vòng gửi xe. Thành Dao bỗng thấy mình giống như một chú sóc chuột đang cố gắng nhét hết số hạt dẻ được cho vào hai má, vừa háo hức vừa... muốn khóc ròng.

Sau khi hoàn thành bản thảo, cô lại lao ra ngoài. Thành Dao ghé thăm các thư viện lớn, các hiệu sách chuyên ngành, và thậm chí là các bảo tàng đá quý nhỏ. Cô không chỉ tìm hiểu về các loại đá quý, lịch sử hình thành, ý nghĩa biểu tượng, mà còn đào sâu vào sứ mệnh của Tập đoàn Minh Ngọc. Cô nghiên cứu về lịch sử phát triển của tập đoàn, những giá trị mà họ muốn truyền tải, và quan trọng nhất là họ mong muốn nhận - trao giá trị gì từ cuộc thi này. Minh Ngọc không chỉ muốn một tác phẩm nghệ thuật đơn thuần, họ muốn một câu chuyện có chiều sâu, kết nối được với tinh thần của những viên đá và tầm nhìn của tập đoàn.

Những kiến thức chuyên môn về đá quý dần được Thành Dao thu nạp: từ phân loại kim cương theo 4C, đặc điểm của ruby, sapphire, emerald cho đến quá trình hình thành hàng triệu năm dưới lòng đất. Mỗi viên đá giờ đây không còn là vật chất vô tri mà là cả một vũ trụ thu nhỏ, ẩn chứa những bí ẩn và vẻ đẹp vĩnh cửu.

Vài ngày sau, khi Thành Dao trở lại công ty, không khí đã bắt đầu xôn xao về "Cuộc thi Sáng tạo Nghệ thuật Kỹ thuật số" của Minh Ngọc. Đây là một sự kiện lớn trong giới sáng tạo nội dung số, thu hút sự chú ý của nhiều họa sĩ và studio.

Hà Kha, đồng nghiệp cùng phòng, người vốn luôn thích thể hiện và ganh đua, lập tức đến gần Thành Dao: "Này Mộc, cô có nghe về cuộc thi của Tập đoàn Minh Ngọc không? Nghe nói giải thưởng lớn lắm đấy, cả giới đang xôn xao. Tôi đã đăng ký tham gia, cô thì sao?" Hà Kha hỏi dò, giọng điệu vừa khoe khoang vừa muốn thăm dò đối thủ tiềm năng.

Thành Dao chỉ mỉm cười: "Tôi cũng có nghe qua." Cô không muốn tiết lộ quá nhiều về quyết tâm của mình.

Lúc đó, Vũ Lăng, biên tập viên chính của Thành Dao và là người hiểu cô nhất, bước tới. Anh vỗ vai Thành Dao một cách thân thiện, nhìn Hà Kha và nói: "Chúc cô may mắn. Tôi tin Mộc không chỉ tham gia mà còn có thể làm được điều gì đó thật đặc biệt." Anh quay sang Thành Dao, ánh mắt động viên: "Cô đừng lo lắng gì cả. Tôi biết nội lực của cô không chỉ có thế."

Lời khuyên của Vũ Lăng như một liều thuốc tinh thần, khiến Thành Dao cảm thấy tự tin hơn rất nhiều. Anh là người đã chứng kiến hành trình của cô từ những ngày đầu, hiểu rõ cô có thể làm được những gì. Câu nói của anh không chỉ là lời động viên mà còn là sự khẳng định về tài năng của cô. Áp lực vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó đã hòa lẫn với niềm hứng khởi và ý chí muốn vượt qua chính mình. Cô nhất định phải tạo ra một tác phẩm mà không chỉ Tạ Minh Vũ, mà cả thế giới đá quý đều phải trầm trồ.