Ngay chiều hôm đó, Thành Dao không về nhà nghỉ ngơi mà nhanh chóng thay đồ, cùng mẹ ra chuỗi siêu thị nhỏ của gia đình. MD là tên chuỗi siêu thị tiện lợi này, cái tên do chính bố mẹ cô đã đặt từ ngày đầu thành lập.
Ngày ấy, khi Thành Dao vừa chập chững bước vào con đường vẽ truyện tranh, cả ngày ôm bút và máy tính bảng trong nhà, nhiều người xung quanh đã xì xào, bàn tán, cho rằng nghề này không có tương lai, là một thứ "chơi bời" không ra tiền. Họ còn nói ra nói vào về việc Thành Dao suốt ngày ở nhà, không đi đâu, không làm được gì.
Bố mẹ Thành Dao, mặc dù cũng có chút lo lắng, nhưng chưa bao giờ ngăn cản hay coi thường đam mê của con gái. Ngược lại, họ đã đặt tên cửa hàng là MD viết tắt của từ Mộc Dao – ghép từ "Mộc" (bút danh của Thành Dao) và "Dao" (tên của cô) như một lời khẳng định, một sự ủng hộ vô điều kiện dành cho con gái. Cái tên đó chính là niềm tự hào và động lực để Thành Dao vững vàng hơn trên con đường nghệ thuật.
Siêu thị MD không quá lớn, nhưng luôn sạch sẽ, gọn gàng và đầy ắp các mặt hàng thiết yếu. Mùi thơm của bánh mì mới nướng, tiếng xe đẩy hàng lạo xạo và tiếng cười nói của khách quen tạo nên một không khí thân thuộc, ấm áp.
Thành Dao thoăn thoắt sắp xếp lại kệ hàng, kiểm tra hạn sử dụng của sữa, trái cây. Cô làm mọi việc một cách thuần thục, không hề ngần ngại khi cúi xuống nhặt đồ rơi hay lau dọn quầy hàng. Mẹ cô đứng ở quầy thu ngân, thỉnh thoảng lại quay sang nhìn con gái bằng ánh mắt đầy tự hào và yêu thương.
Sáng hôm sau, Thành Dao nhận được tin nhắn từ Giang Tịnh: [Cậu đang ở đâu đấy? Đi lấy quà Bali của mình mau! Lâu lắm rồi không gặp.]
Thành Dao bật cười. Sau chuyến trăng mật Bali của Giang Tịnh, cả hai đã bận rộn với công việc riêng nên chưa có dịp gặp gỡ. Thành Dao vui vẻ đồng ý, hẹn bạn ở quán cà phê Passio quen thuộc.
Giang Tịnh xuất hiện với vẻ ngoài rạng rỡ, làn da trắng nay đã hơi rám nắng nhưng nhìn khỏe khoắn và quyến rũ khó tả. Cô bạn trao cho Thành Dao một túi quà nhỏ, bên trong là những món đồ lưu niệm xinh xắn. Sau khi hỏi han nhau về công việc, Giang Tịnh bắt đầu nói sang chuyện gia đình, cười tít mắt khi kể về cuộc sống hôn nhân ngọt ngào.
"Thế hai người các cậu định bao giờ có em bé đây?" Thành Dao trêu chọc, ánh mắt lấp lánh.
Giang Tịnh khúc khích: "Mới cưới mà, cứ để từ từ đã. Còn cậu thì sao? Bao giờ mới tính đến chuyện yêu đương đây? Hay cứ mãi độc thân thế này?"
Thành Dao nhún vai: "Tớ cũng không vội. Mà nếu có cháu thì tớ muốn có cháu gái cơ. Chắc chắn tớ sẽ thiết kế cho con bé một bộ "bé Mây" trong truyện của tớ, bao gồm cả phụ kiện tóc và trang phục, độc quyền luôn!" Thành Dao hào hứng kể về ý tưởng thiết kế một bộ trang phục đặc biệt dựa trên nhân vật trong bộ truyện "Khu Vườn Của Bé Mây" của mình.
Đang lúc chuyện trò vui vẻ, Giang Tịnh bỗng nhắc đến Tạ Minh Vũ: "À, mà dạo này thấy anh họ Tạ Minh Vũ của Kỳ Dương hay xuất hiện trên tivi lắm. Anh ấy cũng vừa về nước chưa lâu mà phải tiếp quản cả cái tập đoàn lớn, đúng là áp lực thật."
Thành Dao bỗng im lặng. Hình ảnh Tạ Minh Vũ với khí chất lạnh lùng và ánh mắt xa xăm thoáng qua trong đầu cô.
"Mà tội nghiệp anh ấy thật." Giang Tịnh tiếp tục, giọng trầm xuống: "Kỳ Dương bảo, vợ anh ấy... mất lâu rồi. Không phải ly hôn đâu."
Thành Dao mở to mắt ngạc nhiên. Cô cứ nghĩ anh ấy là người đã ly hôn vợ.
"Mà còn đau lòng hơn nữa." Giang Tịnh thở dài: "Nghe nói là mất... lúc sinh con. Đứa bé cũng không giữ được."
Tim Thành Dao chợt thắt lại. Khó trách Tạ Minh Vũ luôn có vẻ u buồn, lạnh lùng đến vậy, khó trách ánh mắt anh đôi khi lại trầm mặc đến khó hiểu. Nỗi đau mất đi cả vợ lẫn con trong cùng một khoảnh khắc định mệnh.
Thành Dao không khỏi cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc dâng lên trong lòng. Giờ đây, hình ảnh của người đàn ông cao lớn, lạnh lùng nhưng đầy vết xước trong trái tim cô trở nên rõ nét hơn, và sự tò mò của cô dành cho anh lại càng nhân lên gấp bội.