Cuối tuần, Thành Dao gác lại mọi công việc bận rộn để về nhà với bố mẹ. Vừa bước vào căn nhà nhỏ ấm cúng, mùi cơm canh thơm lừng đã ập vào mũi, xua tan đi bao mệt mỏi.
Bà Tuyết Cầm, với mái tóc đã điểm xuyết vào chấm bạc nhưng đôi mắt hiền từ, đã chờ sẵn ở cửa. Bà ôm lấy cô con gái bé bỏng, miệng không ngừng hỏi han. Ông Thành Duyệt đang ngồi đọc báo trong phòng khách, thấy cô về liền bỏ kính xuống, nở nụ cười rạng rỡ.
Bữa cơm trưa đã được dọn sẵn ra, được bày biện với nhiều món ăn ngon mà mẹ cô nấu, Thành Dao chạy nhanh vào nhà bếp, rửa tay thật sạch và thoăn thoắt ngồi vào bàn ăn. Lâu không được ăn canh chua mẹ nấu, cô thèm chết mất.
"Dạo này con bé bận rộn quá, nhìn gầy đi bao nhiêu." Mẹ Thành Dao xoa đầu cô, giọng đầy xót xa.
Bố Thành Dao cười hiền: "Nó mà không bận thì làm sao có tiền mà mua đồ ăn ngon cho bố mẹ được, đúng không con gái?" Ông nháy mắt với Thành Dao.
Thành Dao bật cười: "Bố nói thế là không đúng rồi. Con gái lúc nào chẳng phải về phụ giúp cửa hàng của bố mẹ chứ."
Cả gia đình trò chuyện trong bầu không khí ấm cúng, thỉnh thoảng ông Thành Duyệt lại gắp miếng cá đã được gỡ xương vào bát Thành Dao, mỗi lần như vậy cô cười tít mắt, hai má lúm đồng tiền hiện ra trên khuôn mặt.
Một khoảng lặng ngắn trôi qua, mẹ Thành Dao đặt đũa xuống, nhìn cô: "Dao à, dạo này con có gặp gỡ ai không? Mấy đứa bạn con đứa nào cũng lập gia đình rồi, cả Giang Tịnh cũng đã lấy chồng, mẹ thấy cũng sốt ruột. Con cũng đâu còn trẻ nữa."
Thành Dao hơi lúng túng, gắp vội miếng rau bỏ vào bát: "Mẹ ơi, con bận lắm, làm gì có thời gian mà nghĩ chuyện yêu đương ạ."
Mẹ Thành Dao định nói thêm: "Hay là mẹ giới thiệu cho con..."
Nhưng lời nói bỗng nghẹn lại, ánh mắt bà chợt tối sầm. Bà nhớ lại Trình Khang, cậu con trai của người bạn thân, người mà chính tay bà đã mai mối cho Thành Dao ba năm trước. Lúc ấy, cậu ta trông thật hiền lành, cao ráo, ăn nói nhỏ nhẹ, lại còn rất chu đáo, thường xuyên qua lại siêu thị giúp đỡ bố mẹ Thành Dao những việc lặt vặt.
Cậu ta chăm sóc Thành Dao rất ân cần, kiên nhẫn đợi cô hàng giờ khi cô say mê vẽ, mang đồ ăn thức uống tới tận phòng studio. Thành Dao con bà lúc đó còn rất mơ mộng, cũng đã xiêu lòng trước sự ấm áp đó và cả hai đã có một mối tình kéo dài ba năm.
Thế rồi, Trình Khang được nhận vào làm việc tại một tập đoàn lớn, sự nghiệp phất lên nhanh chóng. Từ đó, con người cậu ta cũng dần thay đổi. Những lời ngọt ngào, những cử chỉ quan tâm thưa dần, thay vào đó là sự lạnh nhạt và những cuộc hẹn hò bị hủy bỏ vô cớ.
Mẹ Thành Dao vẫn còn nhớ như in cái ngày cách đây một năm trước, bà nhận được điện thoại từ một người quen, báo rằng Trình Khang qua lại với nhiều cô gái khác cùng lúc và thậm chí còn lợi dụng chức vụ để biển thủ quỹ của công ty, cuối cùng bị sa thải một cách nhục nhã. Với tội danh đó đáng ra phải ngồi tù nhưng nhà cậu ta cũng có cơ to, sau đó một nhân viên dưới trướng cậu ta phải ngồi tù thay,...
Điều đáng nói là, những hành vi đó của Trình Khang đã khiến Thành Dao phải chịu tiếng xấu, bị đồng nghiệp và bạn bè nhìn với ánh mắt dò xét, dị nghị, bởi họ cho rằng cô cũng có liên quan hoặc ít nhất là biết mà bao che cho anh ta. Vết sẹo lòng ấy không chỉ nằm ở Thành Dao mà còn in hằn trong tâm trí bố mẹ cô.
Thấy vẻ ngập ngừng và ánh mắt đau đáu của vợ, bố Thành Dao hiểu ý. Ông vội vàng đỡ lời, xua tay: "Thôi... thôi, bà nó. Chuyện tình cảm cứ để con bé tự tìm hiểu. Gượng ép làm gì."
Ông nháy mắt với Thành Dao, cố gắng kéo chủ đề về phía công việc: "Công việc của con dạo này ổn chứ? Có gặp khó khăn gì không?"
Thành Dao thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nắm lấy cơ hội chuyển hướng câu chuyện: "Dạ cũng ổn ạ, chỉ là có một vài dự án mới cần con tập trung nhiều hơn."
Mẹ Thành Dao dù vẫn còn chút băn khoăn, nhưng thấy chồng đã ra hiệu, bà cũng đành thôi, chỉ dịu giọng dặn dò: "Con nhớ giữ gìn sức khỏe. Ăn uống đầy đủ vào nhé."