Thành Dao bước ra khỏi thang máy riêng của Tổng giám đốc, cảm giác như vừa trút được một gánh nặng vô hình đang đè nén. Cô hít thở thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp tim đang đập thình thịch trong l*иg ngực. Đây là lần đầu tiên cô tiếp xúc trực tiếp và nói chuyện với Tạ Minh Vũ, Tổng giám đốc của một tập đoàn lớn như Minh Ngọc.
Sự uy quyền và khí chất lạnh lùng toát ra từ anh khiến cô cảm thấy vô cùng áp lực, thậm chí còn hơn cả khi nói chuyện với Tổng giám đốc của chính công ty mình. Mặc dù chỉ là một cuộc gặp gỡ nhỏ để trả lại áo, nhưng từng cử chỉ, ánh mắt và giọng nói trầm thấp của anh đều để lại ấn tượng sâu sắc trong tâm trí cô, khắc sâu vào tiềm thức.
Đặc biệt là khoảnh khắc ngón tay họ khẽ chạm, một dòng điện nhẹ lướt qua, khiến cô rụt tay lại như bị bỏng. Giờ đây, rời khỏi căn phòng đó, cô vẫn còn cảm giác nóng bừng trên khuôn mặt, như tàn dư của một ngọn lửa vô hình.
Khi Thành Dao đang bước đi trên hành lang rộng lớn dẫn ra sảnh chính, đầu óc còn mải miết với những suy nghĩ miên man về Tạ Minh Vũ, cô bỗng lướt qua một bóng dáng.
Đó là một cô gái trẻ vô cùng xinh đẹp, với mái tóc dài uốn xoăn bồng bềnh, khuôn mặt được trang điểm kỹ càng và chiếc váy hàng hiệu ôm sát tôn lên vóc dáng gợi cảm, thu hút mọi ánh nhìn. Cô ta đang bước nhanh về phía thang máy riêng của Tổng giám đốc, vẻ mặt không giấu được sự hối hả và có chút kiêu kỳ, tự phụ.
Cô gái kia bước vào khu vực văn phòng Tổng giám đốc. Cô ta gõ nhẹ ba tiếng vào cánh cửa phòng, nhưng không đợi hồi đáp đã lập tức đẩy cửa bước vào. Tạ Minh Vũ vẫn đang ngồi làm việc, vẻ mặt không hề thay đổi.
"Anh rể!" Cô ta cất giọng ngọt ngào, vẻ mặt rạng rỡ, chủ động tiến lại gần bàn làm việc của anh, như thể muốn rút ngắn mọi khoảng cách.
Đây chính là Lan Tâm, em gái cùng cha khác mẹ của Lan Nhã. Kể từ khi Tạ Minh Vũ về nước và tiếp quản Tập đoàn Minh Ngọc, Lan Tâm vẫn luôn bận rộn với các sự kiện xã hội và công việc trong ngành giải trí. Tuy nhiên, tâm trí cô ta không ngừng hướng về anh rể cũ, người đàn ông mang khí chất lạnh lùng đầy mê hoặc.
Cô ta đã nhiều lần dò hỏi Trình Khang về lịch trình của Tạ Minh Vũ, nhưng Trình Khang luôn giữ thái độ kín kẽ, không tiết lộ bất cứ điều gì, như một bức tường không thể xuyên thủng.
Thời gian Tạ Minh Vũ ở nước ngoài, Lan Tâm thường xuyên lấy lý do du lịch để đến thăm anh, chủ động nhờ anh làm hướng dẫn viên và không ngừng tìm cách khôi phục lại mối quan hệ sâu sắc hơn, thậm chí còn vượt xa ranh giới "anh rể - em vợ".
Tạ Minh Vũ khẽ ngẩng đầu, đôi mắt xanh thẳm không biểu cảm, chỉ khẽ gật đầu đáp lại lời chào "anh rể" của Lan Tâm, thái độ vẫn giữ sự xa cách.
Sau vài câu xã giao gượng gạo, Lan Tâm nhanh chóng đi vào trọng tâm vấn đề, trình bày ý tưởng của mình về một dự án lớn. Cô ta đã nghe phong thanh rằng Tập đoàn Minh Ngọc đang lên kế hoạch tìm kiếm đơn vị hợp tác để phát triển một dự án truyện tranh và chuyển thể thành hoạt hình kỹ thuật số nhằm quảng bá thương hiệu đá quý của mình theo một cách thức sáng tạo và hiện đại hơn.
Đây là một bước đi mới mẻ của Minh Ngọc để tiếp cận đối tượng khách hàng trẻ tuổi, tạo dựng câu chuyện và giá trị cảm xúc cho sản phẩm. Biết Tạ Minh Vũ chú trọng sự công bằng và tin cậy trong kinh doanh, Lan Tâm đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng hồ sơ năng lực và đề xuất ý tưởng, quyết tâm thuyết phục anh rằng công ty của cô ta là lựa chọn tốt nhất.
Tạ Minh Vũ lắng nghe, nét mặt vẫn lạnh nhạt, không chút biến đổi. Sau khi Lan Tâm nói xong, anh chỉ khẽ gật đầu, giọng nói trầm ổn, lạnh nhạt: "Minh Ngọc đúng là đang tìm kiếm đối tác cho dự án truyền thông mới. Cô có thể liên hệ với Bộ phận Marketing và Truyền thông của chúng tôi để nộp hồ sơ năng lực và trình bày đề xuất chi tiết. Mọi đơn vị đều sẽ được đánh giá công bằng theo năng lực."
Ánh mắt Lan Tâm thoáng chút thất vọng khi Tạ Minh Vũ giữ thái độ công việc cứng nhắc, không hề tỏ ra ưu ái riêng tư, như một bức tường vô hình ngăn cách.
Tuy nhiên, cô ta vẫn nhanh chóng lấy lại vẻ tự tin, mỉm cười nói: "Vâng, em hiểu rồi, anh rể. Em sẽ liên hệ với bộ phận Marketing ngay. Em tin công ty của em sẽ là đối tác phù hợp nhất cho dự án này." Cô ta lại nán lại thêm vài câu trò chuyện riêng tư hơn, nhưng Tạ Minh Vũ chỉ im lặng, thỉnh thoảng gật đầu vài cái như một cách kết thúc câu chuyện.
Trong lúc đó, ở một góc sảnh tầng trệt, Trình Khang đang đứng mua cà phê. Bỗng nhiên, anh ta hắt xì hơi một tiếng rất lớn. Vừa đúng lúc điện thoại báo tin nhắn, anh mở ra xem. Đó là thông báo về bảng lương tháng này, và anh thấy mục tiền thưởng bị cắt giảm đáng kể. Trình Khang khẽ cười khổ, một nụ cười chua chát.
Anh biết rõ lý do. Chắc chắn là ông chủ vừa rồi đã "ghi sổ" việc anh tự ý sắp xếp cho Thành Dao lên gặp mặt. Tạ Minh Vũ luôn là người thưởng phạt phân minh, nhưng cũng rất rõ ràng trong việc biểu đạt sự "không hài lòng" của mình. Trình Khang thở dài, lòng thầm nghĩ: "Thôi thì, vì hạnh phúc của ông chủ, một chút tiền thưởng cũng đáng..."