Chương 10: Đi trả áo

Sáng hôm sau, Thành Dao dậy sớm hơn thường lệ. Cô khoác lên mình chiếc váy màu be dáng suông thanh lịch, mái tóc buộc thấp gọn gàng, toát lên vẻ ngoài chuyên nghiệp nhưng vẫn giữ được nét dịu dàng vốn có.

Chiếc áo vest đã được giặt sạch sẽ, phẳng phiu được cô cẩn thận treo trên móc và bọc trong lớp bao vải mỏng. Hít một hơi thật sâu, Thành Dao gọi taxi, hướng thẳng đến Tập đoàn Minh Ngọc.

Tòa nhà Tập đoàn Minh Ngọc hiện ra sừng sững trước mắt Thành Dao, một kiến trúc hiện đại bằng kính và thép, cao vυ"t chạm mây xanh. Bước vào sảnh chính, cô không khỏi choáng ngợp trước không gian rộng lớn, sang trọng và tấp nập những bóng người qua lại.

Khu vực lễ tân được thiết kế tinh tế với gam màu trắng và vàng đồng chủ đạo. Ba cô gái lễ tân đều rất xinh đẹp, mặc đồng phục màu xanh navy trang nhã, tóc búi cao gọn gàng và nụ cười luôn thường trực trên môi, tạo ấn tượng chuyên nghiệp ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Thành Dao tiến đến quầy lễ tân. Ban đầu, cô định để lại chiếc áo vest và nhờ các chị chuyển giúp, nhưng nghĩ lại, việc để lại đồ như vậy có vẻ không lịch sự lắm, đặc biệt khi đây là món đồ của Tổng giám đốc. Dù sao, đây cũng là một món đồ giá trị và cô muốn trực tiếp cảm ơn người đã giúp mình.

"Chào các chị." Thành Dao mỉm cười nói, đưa chiếc túi giấy ra một cách tự nhiên: "Tôi là Thành Dao, tôi muốn trả lại chiếc áo vest cho Tổng giám đốc Tạ. Tôi có liên lạc với anh Trình Khang và anh ấy nói tôi có thể mang lên đây."

Một cô gái lễ tân xinh đẹp mỉm cười lịch sự hỏi: "Cô có hẹn trước với Tổng giám đốc Tạ không ạ?"

"À, tôi không có hẹn với Tổng giám đốc Tạ. Tôi chỉ gọi cho anh Trình Khang thôi, anh ấy bảo tôi lên đưa áo." Thành Dao giải thích, giọng có chút ngập ngừng.

Cô gái lễ tân tra cứu nhanh trên máy tính, rồi ngẩng đầu lên, nụ cười trên môi càng thêm tươi tắn: "Vâng, mời cô Thành Dao lên tầng 30. Tôi sẽ dẫn cô đi ạ."

Thành Dao hơi bất ngờ. Cô cứ nghĩ mình sẽ chỉ được phép gửi áo ở đây, nhưng không ngờ lại được dẫn thẳng lên tầng của Tổng giám đốc. Cô gái lễ tân thân thiện dẫn Thành Dao vào thang máy riêng, chiếc thang máy lướt đi êm ái lên tầng 30, gần như không cảm nhận được trọng lực.

Khi cánh cửa thang máy mở ra, Thành Dao bước vào khu vực văn phòng thư ký Tổng giám đốc. Không khí ở đây trang nghiêm và tĩnh lặng hơn rất nhiều so với những tầng khác, gần như chỉ nghe thấy tiếng gõ bàn phím và tiếng lật tài liệu khẽ khàng.

Các nhân viên văn phòng, phần lớn là nam giới với những bộ vest chỉnh tề, khẽ ngẩng đầu nhìn cô đầy tò mò. Ánh mắt họ đổ dồn vào cô gái lạ mặt đang cầm chiếc móc treo áo, và cả cô gái lễ tân đang dẫn đường. Thành Dao cảm thấy hơi gượng gạo dưới những cái nhìn dò xét ấy.

Cô gái lễ tân dừng lại trước một cánh cửa lớn màu gỗ tối, gõ nhẹ ba tiếng dứt khoát: "Tổng giám đốc Tạ, có người tìm anh ạ."

Bên trong vọng ra một tiếng đáp trầm thấp, đầy uy lực: "Vào đi."

Cô gái lễ tân mở cửa, ra hiệu cho Thành Dao bước vào, rồi lịch sự đóng cửa lại. Thành Dao hít một hơi thật sâu, bước chân khẽ chững lại khi nhìn thấy khung cảnh bên trong.

Căn phòng Tổng giám đốc rộng lớn, bài trí đơn giản nhưng cực kỳ sang trọng và hiện đại. Ánh sáng tự nhiên tràn ngập từ cửa sổ kính lớn, hé lộ toàn cảnh thành phố sầm uất phía dưới, như một bức tranh sống động.

Tạ Minh Vũ đang ngồi ở chiếc ghế da xoay lớn, đối diện với một màn hình máy tính lớn hiển thị biểu đồ và số liệu phức tạp. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, tay áo xắn gọn lên khuỷu tay, để lộ bắp tay rắn chắc. Chiếc cà vạt được nới lỏng, hai cúc áo trên cùng mở hờ, càng tăng thêm vẻ phong trần, thoải mái nhưng vẫn đầy quyền lực và nam tính.

Anh đang dán mắt vào màn hình, hàng lông mày khẽ nhíu lại, vẻ mặt tập trung cao độ, như đang lạc vào thế giới riêng của những con số. Có lẽ anh đã nghĩ là Trình Khang hoặc một thư ký nào đó bước vào.

Thành Dao đứng lặng một lúc, cảm thấy một áp lực vô hình bao trùm. Người đàn ông này, dù chỉ mặc sơ mi, vẫn toát lên một khí chất áp bức khó tả. Sự căng thẳng và tập trung của anh khiến cô không dám lên tiếng ngay, sợ làm phiền.

Mãi một lúc, không thấy ai nói gì, Tạ Minh Vũ khẽ ngẩng đầu lên. Đôi mắt sâu thẳm, sắc bén ấy thoáng ngạc nhiên khi nhìn thấy Thành Dao, như thể cô là một hình ảnh không ngờ tới xuất hiện trong tầm mắt anh. Anh chớp mắt một cái, dường như phải mất vài giây để nhận ra cô.

Thành Dao thấy anh ngẩng đầu lên, khuôn mặt cô bất giác đỏ bừng, cảm thấy bối rối vô cùng. Cô vội vàng lắp bắp: "Chào... chào anh Tạ. Tôi là Thành Dao. Tôi đã liên lạc với anh Trình Khang, anh ấy bảo tôi lên đây. Hôm đó... tôi trả áo lại ạ." Cô đưa chiếc túi giấy về phía anh, khuôn mặt nóng bừng vì ngại ngùng.

Tạ Minh Vũ khẽ nhíu mày. Anh không hề biết Trình Khang đã chủ động liên hệ với Thành Dao để cô mang áo đến, và càng không biết rằng Trình Khang lại "dám" đưa cô lên tận đây. Ánh mắt anh thoáng qua vẻ bất đắc dĩ vì sự tự ý của trợ lý, nhưng rồi nhanh chóng trở lại vẻ trầm tĩnh vốn có. Anh không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ.

Anh đứng dậy, bước đến, đưa tay ra nhận lấy chiếc túi từ Thành Dao. Ngón tay họ khẽ chạm vào nhau trong tích tắc, một dòng điện nhẹ lướt qua, khiến cả hai đều thoáng giật mình. Thành Dao rụt tay lại như bị bỏng. Tạ Minh Vũ cũng thoáng khựng lại một nhịp, ánh mắt dường như dừng lại lâu hơn một chút trên gương mặt ửng hồng của cô.

Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt Thành Dao vô tình lướt qua cổ tay anh. Lần này, không còn sự vội vàng lén lút như khi cô chụp trộm bức ảnh ở tiệc cưới Giang Tịnh. Cô hoàn toàn có thời gian để để ý kỹ hơn.

Trên tay Tạ Minh Vũ đeo một chiếc đồng hồ, nhìn vào là biết không hề tầm thường. Mặt đồng hồ hình chữ nhật làm từ một loại đá đen tuyền, nhưng Thành Dao lại nhìn thấy trên đó những vệt ánh bạc li ti, lấp lánh như hàng ngàn vì sao xa xăm trên bầu trời đêm, tựa hồ như chứa đựng cả một dải ngân hà thu nhỏ bên trong.

Viền ngoài của mặt đồng hồ không phải vàng hay bạc thường thấy, mà là dải kim cương đen được cắt mài tinh xảo, xếp đặt khít khao, tạo nên một đường viền lấp lánh nhưng không hề phô trương, chỉ điểm xuyết thêm vẻ sang trọng và lịch lãm. Xen kẽ những viên kim cương đen là những viên Sapphire xanh Cobalt nhỏ bé nhưng sắc nét, mang màu xanh sâu thẳm đầy mê hoặc, hài hòa tuyệt đối với đôi mắt của anh.

Dây đeo đồng hồ được làm từ da cá sấu cao cấp màu đen tuyền, bóng bẩy và mềm mại, ôm vừa vặn cổ tay anh, toát lên vẻ đẳng cấp và nam tính.

Thành Dao dám chắc chiếc đồng hồ này là được đặt làm riêng, nó mang một vẻ đẹp vừa lạ lẫm, vừa cuốn hút, và hoàn toàn phù hợp với khí chất trầm ổn, bí ẩn của Tạ Minh Vũ.

"Cảm ơn cô." Giọng anh trầm thấp, lãnh đạm, nhưng vẫn có nét lịch sự: "Không cần phiền đến vậy, bảo Trình Khang đi lấy là được."

Thành Dao khẽ giật mình rồi gật đầu, cảm thấy bối rối đến tột độ: "À... vâng. Vậy tôi xin phép." Cô cúi đầu chào, vội vàng quay người bước ra cửa.

Tạ Minh Vũ nhìn theo bóng lưng cô. Sau khi cánh cửa đóng lại, anh nhìn chiếc túi giấy đựng áo vest trên tay, rồi đặt nó lên bàn. Anh khẽ nhíu mày suy nghĩ. Cuộc gặp gỡ chính thức này, không ngờ lại diễn ra theo cách này. Anh thở dài một tiếng, ánh mắt phức tạp, không biết nên nói Trình Khang là nhạy bén hay là tự ý quá mức.