Kỷ Nguy bật điện thoại lên, tựa như đây là lần đầu tiên anh ta chạm vào điện thoại, động tác bật lên có chút không quen, thật lâu sau anh ta cũng không tìm được cách khởi động màn hình, anh ta mỉm cười, có chút lúng túng: “Quen chạm vào điện thoại mới rồi, giờ lại không nhớ cách bật máy, a ha ha, cô đừng để ý.”
May mắn thay, cuối cùng anh ta cũng mở được điện thoại, lén thở ra một hơi, không nhịn được lại nhìn chiếc điện thoại kia mấy lần, lén lút so sánh với điện thoại của mình.
Dỗ Nhạc Đồng Quang cái gì cũng không biết dễ như trở bàn tay. Kỳ thật chiếc điện thoại di động này khá đắt, hơn nữa vẫn là mẫu mới nhất, so với chiếc anh ta đang dùng bây giờ còn đắt hơn, bản thân anh ta cũng không chịu mua, có mua rồi nhất định sẽ không nỡ cho đi.
Mới vừa chuyển công tác không bao lâu đã bắt được trái tim của vị kia, thật ra Kỷ Nguy rất muốn hỏi một chút làm sao cô có thể làm được, anh ta rất muốn học hỏi. Anh ta cũng không phải không thể biến thành bộ dáng đáng yêu nhỏ xinh giống như Nhạc Đồng Quang, đến nguyên hình cũng có thể trở nên đáng yêu hơn một chút.
Đấy là nói nếu như không có người đánh chết anh ta.
…
Với sự giúp đỡ của Kỷ Nguy, Nhạc Đồng Quang cực kỳ thuận lợi lắp thẻ sim của mình vào điện thoại di động mới, còn cài đặt một phần mềm cho thuê nhà.
Chiếc điện thoại mới có màn hình lớn và khá nặng, cầm có chút khó khăn, cô cầm trên tay ước lượng một hồi, kỳ thật cô vẫn thích chiếc điện thoại cũ hơn, đáng tiếc là nó đã quá cũ.
Kỷ Nguy bấm vào điện thoại của cô nói: “Phần mềm cho thuê này rất tốt. Chỉ cần chọn nhu cầu của cô ở đây và xác nhận. Tất cả các ngôi nhà ở đây đều là hàng thật giá thật, sẽ không lừa cô đâu.”
Giao diện của phần mềm có tên Trang mạng Giải Trĩ An Tâm này rất đơn giản, có một danh sách các yêu cầu tùy chỉnh rất bắt mắt ở phía trên, Nhạc Đồng Quang xem qua thì thấy cách bố trí nhà dựa trên giá khu vực, cũng có các lựa chọn cho thuê hay bán, ngoài ra còn có một số nơi khá kỳ lạ.
Ví dụ như tùy chọn tiếp theo cho thuê đầy đủ là loại tính cách mà bạn muốn hàng xóm của mình có. Các tùy chọn bao gồm loại phụ trợ và loại tấn công.
Nhạc Đồng Quang bối rối nhìn nó, lựa chọn như này là bình thường sao? Hàng xóm thế nào không liên quan gì đến cô, nhưng nếu nghĩ kỹ thì cũng có chút quan hệ, nếu nuôi nhiều mèo thì thái độ của hàng xóm cũng rất quan trọng, ít nhất cũng không thể ghét bỏ sự xuất hiện của mèo.
Hai tùy chọn này không bắt buộc và có thể bỏ qua, nhưng Nhạc Đồng Quang hơi tò mò và bấm vào tính cách phụ trợ đầu tiên, một tùy chọn mới xuất hiện bên dưới.
Bạn hy vọng hàng xóm của bạn có thể nấu ăn, bạn hy vọng hàng xóm của bạn có thể chữa khỏi bệnh tật, hay bạn hy vọng hàng xóm của bạn có thể giữ cho bạn được bình an?
Nhạc Đồng Quang gãi đầu điên cuồng, cuối cùng bấm vào “Hy vọng hàng xóm có thể bảo hộ bình an”. Mèo con thực sự rất cần an toàn, mặc kệ hàng xóm này có thể bảo hộ bình an được hay không, ngụ ý cũng khá tốt. Con người cực kỳ chú trọng ngụ ý, cô cũng có thể học tập một chút.
Ngoại trừ thi thoảng xuất hiện lựa chọn kỳ quặc, phần còn lại đều khá bình thường.
Vừa nói bình thường thì bên dưới lại hiện ra một lựa chọn không bình thường, chọn diện tích cho thuê, diện tích nhỏ nhất là năm mươi mét vuông, sau đó là tám nghìn một trăm, rồi lại đến hơn hai mươi mốt nghìn mét vuông.
Nhạc Đồng Quang hoàn toàn chết lặng khi nhìn thấy 10.000 mét vuông, ai có đủ tiền thuê cái này?
Chẳng qua trang web cho thuê này thực sự có năng lực, có thể giúp thuê một ngôi nhà diện tích lớn như vậy, nếu như cô có tiền, cô cũng muốn có một diện tích rộng như vậy, đến lúc đó đám mèo có thể thoải mái chạy nhảy, phía trên lại nuôi chút động vật, đói bụng có thể đi săn, không cần lo lắng bị xe tông hay bị con người bắt giữ.
Nếu chủ nhân bằng lòng, không phải là không thể mang theo, con người chải lông cào ngứa đều rất thành thạo, cô cũng không muốn bỏ đi.
Vui vẻ suy nghĩ một hồi, Nhạc Đồng Quang lau nước miếng, chọn một trăm mét vuông, về phần tiền thuê nhà, trước tiên cô chọn giá dưới một nghìn, nếu có thể thấp hơn một nghìn thì không có gì tốt hơn. Bây giờ lương đã tăng lên, thực ra một ngàn năm trăm cũng chấp nhận được, nhưng sau khi suy nghĩ lại, cô lại sửa thành dưới một ngàn năm trăm.
Nhạc Đồng Quang vốn dĩ nghĩ lựa chọn thuê như vậy là tốt rồi, nhưng cô phát hiện ra phía dưới có một lựa chọn tiền thuê nhà, không cần tiền thuê nhà, có thể giao dịch các mặt hàng hoặc khả năng khác để trao đổi gán nợ.
Cố gắng suy nghĩ nửa ngày, Nhạc Đồng Quang cũng không biết mình có năng lực gì, làm công cô cũng chỉ có thể bán thân, nằm bò cọ qua cọ lại, hoặc làm những công việc đơn giản như trong vườn thú, muốn nói năng lực, hình như đúng là cô không có năng lực gì thật. Chẳng lẽ cô phải gán thân trả nợ cho chủ nhà tương lai? Chủ nhân sẽ không cho phép, cô sẽ không tìm chủ nhân thứ hai cho mình trước khi chủ nhân chết hoặc đến tuổi thọ giới hạn của một con mèo. Công việc là công việc, cô vẫn rất có nguyên tắc.
Bởi vì thực sự không nghĩ ra được mình có tài năng gì nên cuối cùng chỉ có thể tiếc nuối từ bỏ phương án không tiền thuê nhà, miễn cưỡng nhìn lại một lần nữa, Nhạc Đồng Quang nộp đơn.