Chương 68

Chiếc xe nhanh chóng rời khỏi tầm mắt, Nhạc Đồng Quang nhìn logo sở thú trên xe, bất giác nghĩ không biết phải chăng hai con vật mà cô thường chăm sóc cũng bị kéo lê trong l*иg như thế này.

Làm công không dễ, đều là người trong cuộc mới hiểu người trong kẹt, Nhạc Đồng Quang không khỏi cảm thấy trong lòng dâng lên một làn sóng đồng cảm.

Cô quay lại định chạm vào Bạch Hổ, nhưng con hổ trắng đã quay lại tiến lên một bước, chỉ để lại cho cô một cái mông, cái đuôi dựng lên quất vào cánh tay cô như một roi, còn rất đau.

Nhạc Đồng Quang xoa xoa cánh tay, bất lực lắc đầu, vươn tay nắm lấy cái đuôi đang lúc lắc, lại bị con hổ trắng đột nhiên lật người đè xuống đất.

Nhạc Đồng Quang nằm ngửa trên mặt đất, trên cỏ còn chưa khô hết nước mưa đã bị cô thấm sạch sẽ, cô chặn chân Bạch Hổ, sợ hãi hét lớn: “Đừng đừng đừng, trên mặt đất đều là nước.” Bây giờ cô chỉ còn mỗi một bộ quần áo này thôi, bộ kia còn chưa khô, giờ mà làm ướt thì chỉ có nước ở truồng đi làm.

Bạch Hổ không để ý tới cô cự tuyệt, móng vuốt to lớn ở trên bả vai cánh tay cô ấn tới ấn lui, cúi đầu liếʍ nước mưa trên mặt cô.

Nhạc Đồng Quang đưa tay chặn lại, lại bị móng vuốt đẩy ra.

“Nước miếng của mày còn nhiều hơn nước mưa. Đừng cắn ngón tay.”

Bạch Hổ tiếp tục không chút thương tiếc tiến lại gần, sức lực của nó lớn, Nhạc Đồng Quang không thể ngăn cản, cánh tay mu bàn tay đều bị răng và nước bọt của nó cọ xát.

Nhạc Đồng Quang nhìn động tác của nó, đảo khách thành chủ đưa tay sờ cằm Bạch Hổ, cô biết cách gãi cằm thoải mái nhất nên liền nhịp nhàng gãi trên cổ.

Bạch Hổ vô thức phát ra một tiếng gừ gừ thoải mái, hơi nheo mắt lại, cằm theo nhịp tay cô dần dần áp xuống, móng vuốt của Bạch Hổ trên người cô lập tức thả lỏng sức lực.

Thấy có hiệu quả, Nhạc Đồng Quang lập tức tiến lại gần, duỗi tay ra, một tay gãi cằm, tay kia vuốt ve bộ lông ở một bên cổ.

Tiếng gầm gừ của Bạch Hổ như sấm, Nhạc Đồng Quang biết nó đang rất thoải mái, chậm rãi đứng dậy từ giữa móng vuốt nó, đưa tay từ cằm lên đầu.

Cô dường như đã nắm vững cách đối phó với Bạch Hổ.

Nằm trên mặt đất hưởng thụ một hồi, Bạch Hổ tựa hồ đột nhiên có phản ứng, hắn nheo mắt lại, một lần nữa đè xuống Nhạc Đồng Quang đang quỳ gối, nhưng lần này nó không cắn nữa, chỉ là cúi đầu liếʍ liếʍ trên mặt cô, cái đầu to thò tới cọ tới cọ lui, lật người cô lại tiếp tục cọ từ đầu đến lưng, cuối cùng vỗ nhẹ vào chân cô, lúc này mới buông tha cho cô.

Nhạc Đồng Quang cảm thấy như nó đang lưu lại mùi hương trên cơ thể cô như lúc đánh dấu lãnh thổ.

Bộ quần áo mới mặc lại ướt đẫm, bây giờ không còn cách nào khác, Nhạc Đồng Quang đành phải nằm trở lại chỗ cũ, trải mình ra thành hình chữ “Đại” phơi nắng.

Bạch Hổ nằm cách cô không xa, cái đuôi vung vẩy liên tục.

Như vậy náo loạn một hồi, nỗi lo lắng bấy lâu chôn vùi trong lòng từ sáng sớm đến giờ cũng dần tan biến, giống như nước mưa trên người chậm rãi bốc hơi.

Có thể làm nhân viên chăm sóc động vật khá tốt, Nhạc Đồng Quang nghĩ, thành tinh thật ra cũng rất tốt, bằng không cô sẽ không bao giờ có cơ hội tiếp xúc với mãnh thú như sư tử và hổ.

Mãi cho đến khi công viên đóng cửa sau giờ làm việc, buổi chiều không có khách du lịch nào xuất hiện, Nhạc Đồng Quang vẫy tay chào Bạch Hổ rồi lên xe du lịch.

Công viên hình như rất bận rộn, ngày thường đều là xe du lịch đến đây gọi cô, hôm nay mắt thấy đã đến giờ tan làm, cô đứng bên đường đợi khoảng mười phút mới thấy xe du lịch khoan thai đến muộn.

Trong xe chỉ có Mộc Giác ngồi, cũng không thấy người khác, có lẽ mọi người còn chưa tan làm.

Nhạc Đồng Quang nghi hoặc hỏi Mộc Giác: “Sao hôm nay mọi người không đến vậy?”

“Vẫn đang bận, chưa tan làm.”

Nhạc Đồng Quang chớp mắt, nhiều đồng nghiệp như vậy đều đang bận rộn, hơn nữa còn tăng ca tập thể, chỉ có cô hôm nay cả ngày ăn không ngồi rồi cái gì cũng không biết, trong lòng nghi ngờ khó hiểu còn có chút không thoải mái.

“Đã xảy ra chuyện gì sao? Tôi thấy công viên hôm nay rất bận rộn, cũng không có khách du lịch tới. Công viên sắp đóng cửa à? Sáng nay tôi nghe thấy có người gọi tên tổ trưởng, bảo anh ấy đi nhanh đi.”

Mộc Giác gật đầu, nhưng không nói rõ ràng: “Đúng là xảy ra chút chuyện cần tổ trưởng xử lý, nhưng hiện tại đã xử lý xong. Hôm nay công viên đóng cửa một ngày, ngày mai sẽ bình thường trở lại, cô đừng lo lắng.”

Nhạc Đồng Quang nào có lo lắng, cô chỉ muốn biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng tiếc là Mộc Giác dường như không muốn nói cho cô biết.

Xe nhanh chóng đến nơi chấm công sau giờ làm, thường thì tan làm muộn phải xếp hàng, tất nhiên khu vực hoang dã của họ ở khá xa, lúc tới cũng muộn nên hiếm khi gặp phải hàng đợi. Nhưng hôm nay ở đó hầu như còn không thể nhìn rõ nổi người nào với người nào.

Sau khi Nhạc Đồng quẹt thẻ xong, cô đứng đó một lúc lâu mới thấy Kỷ Nguy tới, Kỷ Nguy bước chân vội vàng, vẻ mặt có chút mệt mỏi.

“Cô đang đợi tôi à?”

“Ừ, hôm qua chúng ta đã hẹn rồi.”

“Ôi, hôm nay bận rộn chút nữa quên mất.” Kỷ Nguy sờ sờ người, lấy ra một chiếc điện thoại, chiếc điện thoại này nhìn qua khá mới, là một chiếc điện thoại thông minh màn hình lớn của một thương hiệu rất nổi tiếng, nếu là đồ second-hand được bán ở bên ngoài cũng có thể lên tới hai ngàn. “Cái này cho cô.”

Nhạc Đồng Quang nhất thời không trả lời, cô không ngờ nó mới như vậy, gần đây cô đi làm thêm tiết kiệm được một ít tiền, nhưng cũng không nhiều, cô nghiến răng nghiến lợi mới có thể mua chiếc điện thoại cũ này, chỉ cần không đột nhiên phát sinh tình huống khẩn cấp cô vẫn có thể ứng phó đến lúc phát lương, lúc đó chỉ còn mười ngày nữa là hết tháng: “Bao nhiêu tiền, tôi chuyển cho anh.”

Kỷ Nguy có chút không vui vỗ vỗ cô: “Tiền cái gì mà tiền? Tôi đã nói muốn tặng cho cô rồi. Điện thoại này, điện thoại này nhìn thì mới vậy thôi, dùng lâu rồi nên không có giá trị gì hết.”

Nhạc Đồng Quang không nài nỉ nữa, hiện tại cô quả thực không giàu có.