Chương 67

Mưa vẫn rơi, mùi hương thường ngày loãng đi, rất khó tìm ra dấu vết thú vật để lại. Nhạc Đồng Quang trong lúc tìm kiếm bắt đầu nghi hoặc, hôm nay Bạch Hổ thật sự được vận chuyển đến đây sao? Sẽ không bởi vì trởi mưa to nên cũng không đưa đến đấy chứ?

Lại vòng lại tìm thêm một lần, nếu còn không tìm được thì cô đi tìm người khác hỏi.

Nhạc Đồng Quang vắt kiệt nước trên quần, tiếp tục tiến về phía trước, khi đứng dậy, cô phát hiện mưa đã tạnh từ lúc nào, mây đen dày đặc từ từ tản đi, bây giờ chỉ còn những mảng mây trắng. Ánh nắng thỉnh thoảng ló dạng sau những đám mây trắng, xuất hiện trong vài giây rồi nhanh chóng biến mất.

Nhạc Đồng Quang thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng tạnh rồi.

Xắn ống quần lên tiếp tục đi về phía trước, còn chưa đi được vài bước đã thấy một con vật quen thuộc đang đứng đằng trước rũ lông, không phải là Bạch Hổ mà mình tìm kiếm nãy giờ thì là ai.

Đôi mắt của Nhạc Đồng Quang sáng lên, cô lập tức chạy tới, nhìn thấy trên đùi Bạch Hổ dính chút bùn, trên mông và bụng đều là nước, hiển nhiên là vừa mới rúc ở chỗ nào đó tránh mưa.

“Mày trốn đi đâu vậy? Tao tìm hồi lâu cũng không tìm thấy.” Nhạc Đồng Quang nhẹ nhàng sờ lên lưng Bạch Hổ, sau khi phát hiện nó không từ chối, cô mạnh mẽ sờ soạng hai cái, nhẹ nhàng phủi hết bùn xuống cho nó.

Con hổ trắng vung đuôi, tiếp tục giũ lông trên người, bùn và nước trộn lẫn với nhau văng tung tóe, mặt Nhạc Đồng Quang bị dính phải không ít, cô nhanh chóng lùi lại, đợi Bạch Hổ rửa sạch xong mới lại lần nữa tiến lên.

Nếu như Nhạc Đồng Quang đi tới đây sớm hơn, cô đã phát hiện Bạch Hổ không có từ nơi nào ẩn nấp đi tới, buổi sáng cô bận rộn tìm kiếm, Bạch Hổ quả thật không có ở trong vùng lãnh địa. Nếu như nhìn kỹ, còn có thể phát hiện trên người Bạch Hổ có một ít dấu vết màu đỏ, màu đỏ trộn lẫn với bùn đất tróc xuống cùng nhau, bùn đất trên đùi cũng không giống bùn đất trong khu hoang dã, nhưng mấy thứ này đều rất khó bị phát hiện.

Không để ý tới người đang căng thẳng bên cạnh, con hổ trắng chậm rãi bước về phía trước, cuối cùng dừng lại trên tảng đá lớn nơi nó thường nằm bắt đầu liếʍ móng vuốt làm sạch cơ thể, nhìn qua hết thảy như thường.

Nhạc Đồng Quang cuối cùng cũng cảm thấy nhẹ nhõm, tìm suốt một buổi sáng, hiện giờ cô cũng rất chật vật.

“Không có việc gì là tốt rồi, mày cũng trốn kỹ thật đấy.”

Sau khi về nhà gỗ Nhạc Đồng Quang trở lại hình dạng ban đầu, ngồi xổm bên cạnh bồn rửa, tắm rửa rất lâu mới khiến bản thân trở lại sạch sẽ, ở đây có quần áo đi làm dự phòng nên cô thay quần áo sạch, chà xát đống quần áo bẩn rồi treo chúng phía sau nhà.

Mây bị gió thổi chậm rãi, mặt trời lại lần nữa chiếu rọi, giọt nước trên ngọn cỏ phản chiếu ánh sáng lấp lánh, Nhạc Đồng Quang nhìn mặt trời, viết nhật ký công tác.

Có lẽ là do thời tiết, nhưng từ buổi sáng thức dậy cô đã cảm thấy có chút nôn nóng, sáng sớm không tìm thấy Bạch Hổ, lại khiến trong lòng cô càng lo lắng thêm, khiến cô không thể hoàn toàn bình tĩnh làm bất cứ điều gì.

Sau khi chậm rãi viết xong nhật ký công tác, cô đặt bút xuống, đi tìm Bạch Hổ, cuối cùng cô dừng lại cách nó không xa cũng không gần, cùng nó tắm nắng.

Trận mưa lớn này đã khiến cả sở thú chìm trong im lìm, từ sáng đến giờ không một chiếc xe buýt tham quan nào đi qua, Nhạc Đồng Quang có thể quang minh chính đại lười biếng.

Buổi chiều, cuối cùng có một chiếc ô tô đến gần, Nhạc Đồng Quang nhìn lên thì thấy đó không phải là xe buýt du lịch mà là một chiếc xe tải lớn, phía sau xe tải có một cái l*иg sắt rất lớn, trong l*иg có một con thú.

Nhạc Đồng Quang tò mò đứng dậy, vươn cổ nhìn xem, ngày mưa xe chạy không nhanh lắm, nên cô có thể nhìn rõ con vật trong chuồng, đó là một con lợn rừng khổng lồ.

Con lợn rừng này lớn hơn lợn rừng bình thường, lông hơi vàng, răng nanh chìa ra ngoài, một đôi mắt hung tợn nhìn xung quanh, khi bắt gặp ánh mắt của Nhạc Đồng Quang, nó cực kỳ ác ý hé miệng gào to một tiếng với cô, tiếng kêu giống như một đứa bé đang khóc nỉ non, có lẽ vì ở quá xa nên âm thanh bị thay đổi, nghe rất dị thường quỷ quái.

Cơ thể của Nhạc Đồng Quang bất giác run lên, chính cô cũng không phát hiện lông trên người đã xù hết lên từ lúc nào.

Con hổ trắng đứng sau lưng cô uể oải đứng dậy, đi đến bên cạnh cô, cái đuôi vung vẩy đằng sau lưng cô, nỗi sợ hãi còn chưa dâng trào trong lòng Nhạc Đồng Quang lập tức tiêu tan, một cảm giác an toàn tự nhiên sinh ra.

Con lợn rừng rất nhanh nhìn thấy Bạch Hổ đứng đằng sau cô, tiếng kêu của nó đột nhiên ngừng lại, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi, nó quay người chĩa đuôi về phía này, lúc nó quay người mới biết hóa ra đuôi của nó là màu đỏ.

Nhạc Đồng Quang nghi hoặc, chẳng lẽ con lợn rừng có hình dáng kỳ lạ như vậy sẽ được đưa vào sở thú để mọi người tham quan? Màu lông của nó quả thực khá đặc biệt, cô chưa từng nhìn thấy một con lợn rừng màu vàng nào, nhưng nhiều vườn bách thú vì để hấp dẫn sự chú ý của khách tham quan không ngần ngại nhuộm lông cho thú vật, có lẽ con lợn rừng này cũng như vậy.