Những âm thanh của nhiều cuộc trò chuyện khác nhau tràn vào tai cô, Nhạc Đồng Quang chớp mắt, cửa ra vào với cửa sổ trong nhà chắc đã đóng cẩn thận lúc cô rời đi, nhưng phía khu phố cổ có thể sẽ gặp rắc rối, tầng một đã ẩm ướt, cứ trời mưa là lại dột nước, cửa sổ còn không kín gió, mong là bọn mèo biết tìm chỗ cao mà trú ẩn.
Tàu điện ngầm đã sớm đến ga, rất nhiều nước đã tích tụ ở chỗ trũng ra khỏi ga, thang cuốn tự động lên xuống cũng ngừng chạy, Nhạc Đồng Quang chạy nhanh xuống đất, trước mắt cô là một mảnh trắng xóa, từng hạt mưa lớn tạo thành vô số đường chéo đan xen nhau dệt thành một màn mưa khổng lồ.
Tia chớp vẫn nhảy múa trong mây, khi cô vừa đứng yên thì một tiếng sấm kinh thiên động địa khác giáng xuống.
Nhạc Đồng Quang dựa vào vách tường, không dám tiến về phía trước, chỗ này cách sở thú còn có một cây, bình thường chỉ mất hai ba phút là đến nơi, nhưng bây giờ một cây này dường như cách cả một lạch trời.
Mưa sẽ không tạnh trong thời gian ngắn, Nhạc Đồng Quang đợi vài phút vẫn quyết định dầm mưa chạy băng qua, đến trong sở thú là tốt rồi.
Đến vườn thú thực ra cũng không tốt lắm, phần lớn thời gian cô đều làm việc ở ngoài trời, nhìn thời tiết hôm nay, xem ra cô chỉ có thể ở trong nhà gỗ, không biết thời tiết này Bạch Hổ có bị đưa tới hay không.
Hít một hơi, Nhạc Đồng Quang bước lên mặt nước rồi chạy đến sở thú.
Chỉ trong chốc lát, thân thể đã bị mưa ướt đẫm, nước nhỏ giọt xuống chân, Nhạc Đồng Quang lau mặt, lắc mạnh tóc.
Nói cũng kỳ lạ, lúc đến sở thú cơn mưa lớn đột ngột tạnh đi nhiều, điểm danh xong, Nhạc Đồng Quang chạy lên xe buýt du lịch trú mưa chờ xuất phát.
Có lẽ trời đang mưa nên hôm nay thấy rất ít đồng nghiệp ở công viên, thỉnh thoảng có vài người cũng vội vàng đi ngang qua, còn đang nói gì đó, mơ hồ có một câu là Băng Di đi qua. Băng Di là tổ trưởng khu hoang dã, hình như là có việc gì đấy cấp bách.
Nhìn bên ngoài một lúc, cô chỉ nghe được hai ba chữ chỗ này chỗ kia, những từ “trời mưa”, “với mưa” các loại đều không nghe rõ ràng.
Hồi lâu tài xế xe du lịch mới vội vàng tới, lẽ ra là giờ làm việc, những người khác trong khu hoang dã đều không thấy bóng dáng nên tài xế một mình lái xe tiễn cô. Bình thường chiếc xe này nhàn nhã chạy với vận tốc 30km/h, mười phút mới có thể đến nơi, hôm nay trực tiếp chạy lên 80km/h, chưa tới năm phút đã đưa cô đến khu vực hoang dã.
80km/h đúng là điên rồi, Nhạc Đồng Quang gần như phun ra bữa sáng của mình, cô đứng đó rất lâu mới bình phục.
Nơi hoang dã mưa nhẹ hơn, ít nhất đi dưới mưa không mang ô vẫn có thể coi là một loại lãng mạn.
Nhạc Đồng Quang chạy về nhà thay quần áo, phát hiện thịt ăn trưa hôm qua vẫn chưa được bổ sung, trước đó cô đã đề nghị với Băng Di đem ít thịt tươi lại, dự kiến
sẽ bắt đầu từ hôm nay, vậy cô cũng phải kiềm chế bản thân ăn ít lại.
Đơn giản thu dọn đồ đạc xong, cô quay lại tìm Bạch Hổ, nhất định phải xem xét tình trạng của Bạch Hổ vào một ngày mưa, bình thường lúc này Bạch Hổ sẽ không ra ngoài hoạt động, chắc là đang đợi ở đâu đó tránh mưa nghỉ ngơi.
Trước kia khi vẫn còn lưu lạc, cô không thích ra ngoài vào những ngày mưa, một ngày ngủ một ngày, đợi khi nào tạnh thì lại ra ngoài, lông bị dính ướt thật sự rất khó chịu.
Nhưng đối với hầu hết các loài động vật đi lạc đói khát, mưa là thời điểm tốt vì thức ăn tương đối dễ kiếm hơn, rắn, côn trùng, chuột và kiến
đều chui ra khỏi hang, con người cũng trữ đồ ăn thừa nhiều hơn trước, đậy ở sau bếp, thường thường có thể được nhiều đồ ăn sạch hơn.
Sau khi thay đổi công việc một thời gian, Nhạc Đồng Quang đã quen thuộc với nơi này, nơi trú mưa không có nhiều, chỉ có hai ba nơi, cô không vòng qua những nơi khác mà đi thẳng về phía ba nơi này.
Một cái là ở dưới gốc cây, trong nội khu có một cái cây to lớn tươi tốt, lá cây có thể hoàn toàn che chắn mưa rơi, Bạch Hổ ngày thường sẽ đến đó trốn nắng, đáng tiếc hổ trắng không có ở dưới gốc cây lúc này.
Nhạc Đồng Quang quay người đi về phía con hổ Siberia gần đó, ở đó bắt đầu có những con dốc, một số địa hình hình thành những sơn động, bên trong xuất hiện những vết cào và dấu vết có vật nằm qua, nhưng hiện tại nó vẫn trống không như cũ.
Nơi cuối cùng chính là nơi lần trước cô bị quả gai dính đầy, Nhạc Đồng Quang không muốn đi tới đó, vỗ nhẹ vào quần áo, nhặt một cành cây dài dọn đường cho mình, từ đông sang tây đi một vòng. Đi một hồi lâu, bộ quần áo lao động vừa thay đã bị ướt hơn nửa, trên tóc dính đầy nước, chân tay lấm bùn, Nhạc Đồng Quang xắn tay áo đi về phía trước từng bước, cuối cùng cũng đến nơi.
Hôm nay trên đồi không có thỏ, không những không có thỏ mà còn không có Bạch Hổ, ngay cả con sư tử tên Mao Mao cũng không thấy.
Cả ba nơi mình chắc chắn vẫn chưa thấy được Bạch Hổ, Nhạc Đồng Quang không biết nó còn có thể đi đâu trú mưa.
Làm một nhân viên chăm sóc, không thể nào không tìm được đối tượng mình chăn nuôi đúng không, giờ cô chỉ có thể tìm kiếm khắp nơi.