Chương 65

Mọi thứ dường như đang đi theo hướng tốt.

Nhạc Đồng Quang ra ngoài làm thêm buổi tối cũng phá lệ vui vẻ nhiệt tình, có lẽ là quá mức nhiệt tình săn sóc, tối nay có vài khách hàng một mình đến quán cà phê phim để xoa dịu nỗi đau sau chia tay đã ôm cô vỡ òa rơi nước mắt.

Nhạc Đồng Quang bị nước mắt của khách hàng cuốn trôi, cô nhẹ nhàng liếʍ mu bàn tay đối phương, hy vọng hạnh phúc của mình có thể truyền sang ít cho đối phương.

Khách hàng khóc lóc cuối cùng không nhịn được nữa lại nở nụ cười, vừa hôn vừa xoa trên đầu cô.

Buổi tối chủ nhân vừa cảnh cáo cô không được cho người khác tùy tiện đυ.ng chạm, hiện tại lại bị sờ sờ hôn hôn, Nhạc Đồng Quang nhanh chóng đưa chân ra che miệng khách hàng, sau này không thể cung cấp dịch vụ này nữa, chỉ là cô chỉ giữ đầu, nhưng bàn chân lại nhận được thêm hai nụ hôn.

Khách khóc một lúc lâu, chẳng mấy chốc đã ngủ thϊếp đi, Nhạc Đồng Quang nhân cơ hội làm xong việc chạy về biệt thự, tắm rửa mấy lần bên dòng nước, tránh cho mùi hôi bị chủ nhân chú ý.

Đêm nay không trăng không sao, bầu trời bị ánh đèn của thành phố chiếu rọi thành một mảng xám xanh, mây mù kéo xuống, không khí có chút đọng lại, mang đến cảm giác trầm mặc nặng nề.

Có lẽ do bị tâm trạng của khách hàng ảnh hưởng, lại thêm thời tiết u ám, tâm trạng vui vẻ của Nhạc Đồng Quang dần dần phai nhạt.

Sau nửa đêm trời cũng không mưa, mây đen tầng tầng kéo xuống, sáng sớm sắc trời tối đen như mực. Trong không khí không có chút gió, lá cây yên lặng rũ rượi trên cành, những ngày nhiều mây như vậy cũng không làm nhiệt độ giảm xuống, từng thân người giống như bị bỏ vào trong một cái l*иg hấp, nhiệt độ cao và ngột ngạt khiến người ta muốn xé rèm nhảy ra ngoài hít thở vài hơi không khí trong lành.

Nhạc Đồng Quang thức dậy rất sớm, cô thăm dò hướng mắt ra ngoài, bên ngoài đầy sương mù, cô bực bội nắm lấy tấm thảm, đứng dậy đi vòng quanh phòng, mới phát hiện đồng hồ đã chỉ bảy giờ, cô còn nghĩ bây giờ nhiều nhất mới năm giờ.

Cô thức dậy không bao lâu Sô Ngu mới lười biếng đi xuống lầu, áp suất không khí xung quanh cơ thể anh cực thấp, thậm chí còn thấp hơn thời tiết bên ngoài, lông mày nhíu chặt, ánh mắt lạnh lùng, hiển nhiên tâm tình rất không tốt.

Nhạc Đồng Quang do dự đi tới bên cạnh anh, không dám đến gần cọ, Sô Ngu không để ý đến cô, lập tức đi thẳng tới tủ mở túi thức ăn cho mèo, đổ một nửa bát thức ăn vào bát, sau đó không chờ cô bắt đầu ăn, Sô Ngu chộp lấy chìa khóa trực tiếp rời đi.

Nhạc Đồng Quang sửng sốt khi nghe thấy tiếng cửa đóng lại, cô đặt thức ăn cho mèo xuống, bước qua cánh cửa nhỏ chạy lon ton đến cổng lớn, cô nhìn thấy chủ nhân đang sải bước dài đi về phía trước, sau ba năm bước chân liền biến mất ở cuối đường.

Theo chủ nhân rời đi, những tia sét nhỏ bắt đầu lóe lên từ đám mây đen đang tràn ngập vùng cực, tia sét kéo dài từng chút một, giây tiếp theo, đùng đoàng một tiếng, một tiếng sấm kinh thiên động địa vang trời, khiến tất cả mọi người vẫn còn say giấc nồng trong thành phố khϊếp sợ.

Nhạc Đồng Quang siết chặt đầu, luôn có cảm giác tia sét sắp đánh trúng đầu mình, nghe nói yêu quái lúc độ kiếp cũng bị sét đánh, còn bị rất nhiều sấm sét giáng xuống cùng một lúc, nếu là sấm sét ở mức độ ấy, chắc có lẽ ngay đạo thứ nhất cô đã bị đánh thăng luôn tại chỗ rồi.

Tu vi lợi hại sau còn phải lo lắng đề phòng, làm đại yêu cũng không dễ dàng, cô cứ duy trì hiện trạng như bây giờ cũng khá tốt.

Những tia sét liên tiếp giáng xuống, sấm sét cũng nối tiếp ầm vang, gió nổi lên từ lúc nào, cây cối bắt đầu đung đưa.

Một cơn mưa lớn đang ập đến.

Nhạc Đồng Quang nhìn bầu trời, có chút lo lắng, chủ nhân khi đi không mang theo ô, chắc chắn sẽ bị dính mưa, nhưng cô đi vòng quanh nhà cũng không thấy ô, chỉ sợ bây giờ cô mới là người bị mắc mưa..

Để tránh dính mưa trên đường đi làm, Nhạc Đồng Quang ăn vội thức ăn cho mèo, một ít hạt rơi xuống đất cũng không kịp nhặt lên vội chạy ra ngoài.

Hôm nay đi làm sớm, đến ga tàu điện ngầm còn chưa đến bảy giờ rỡi, lúc này tàu điện ngầm cũng không đông đúc lắm.

Màn hình hiển thị trong xe tàu đang phát thông tin về tình hình thời tiết hiện tại: “Sáng nay thành phố sẽ đón một đợt giông bão lớn. Lượng mưa dự kiến

sẽ đạt 100mm trong thời gian ngắn. Người dân trong thành phố vui lòng tránh ra ngoài nhất có thể, đóng chặt cửa sổ, khi đi ra ngoài hãy mang theo đồ che mưa, tuyệt đối không đứng dưới cây lớn hay cột điện tránh dẫn điện.”

Khi tàu điện ngầm đi qua một nơi phồn hoa khác, có rất nhiều người đi lên, ai nấy đều cầm những chiếc ô vẫn đang nhỏ giọt, tóc và quần áo đều ướt đẫm, rõ ràng là bên ngoài trời đã bắt đầu mưa, hơn nữa mưa rất to.

Mọi người bàn tán: “Mưa to quá”.

“Ừ đấy, sáng sớm sấm sét làm tôi chết khϊếp, chó trong nhà cũng chui xuống gầm giường hết.”

“Mấy tia sét này nối tiếp nhau ập đến, phải chăng có cường giả nào đang muốn vượt qua độ kiếp kỳ không?”

“Hahaha, không biết chừng là bảo vật thần tiên nào hiện thế ấy.”

“Thôi chết, trước khi đi tôi quên đóng cửa sổ rồi, tối về đến nhà không phải sẽ ướt sao?”