Được một câu khen người tốt Kỷ Nguy cười không thấy tổ quốc, ôm mặt cô lắc lắc, thỉnh thoảng anh ta lại chạm vào cô như vậy, Nhạc Đồng Quang cũng thành thói quen, lắc lắc đầu theo.
“Đáng yêu ghê.” Kỷ Nguy đang nói thầm, cảm giác được một cỗ sát khí từ xa truyền đến.
Anh ta đột nhiên quay đầu lại, nhìn thấy đằng sau một cửa sổ nào đấy trên tòa nhà văn phòng, một tầm mắt tràn đầy sát khí thẳng tắp nhìn chằm chằm vào mình. Kỷ Nguy rất dễ dàng lập tức thấy rõ mặt đối phương, trong lòng anh ta giật bắn nhanh chóng thu tay lại.
Kỷ Nguy hắng giọng với Nhạc Đồng Quang: “Hôm nay không được, đợi ngày mai cô có điện thoại mới rồi nói sau, cô sốt ruột sao?”
Nhạc Đồng Quang lắc đầu: “Cũng không cần gấp như vậy, ngày mai lại nói tiếp. Cảm ơn anh nha.”
“Không có việc gì, nhanh chóng trở về đi.”
“Ok.”
Mọi chuyện có chút tiến triển, Nhạc Đồng Quang quay người bước đi vui vẻ trở về nhà.
Hôm nay Nhạc Đồng Quang về nhà trước, không để chủ nhân chờ mình. Cô ngồi ngay ngắn trên tường trong sân chờ gần hai mươi phút, Hầu Tái Lôi vừa đi dạo ngang qua cửa nhà liền hỏi cô định xuống chơi không nhưng cô cũng không đi, Hầu Tái Lôi đợi cùng cô năm phút không kiên nhẫn nổi cũng rời đi.
Khi hoàng hôn bắt đầu nhuốm một màu đỏ ửng lên bầu trời, nhân loại đạp sáng bước đến gần, Nhạc Đồng Quang bất ngờ bổ nhào từ bức tường lao tới bên chân con người.
“Meo meo.”
Sô Ngu cúi xuống sờ đầu cô, bế cô lên cứ như vậy bế về nhà.
Nhạc Đồng Quang cảm thấy chủ nhân hôm nay đặc biệt khác thường, hắn vậy mà còn ôm cô, cô tựa vào trong vòng tay của chủ nhân, nhận ra cánh tay của anh còn rất rắn chắc, l*иg ngực cũng rất ấm áp.
Sô Ngu ôm cô ngồi trên ghế sofa, Nhạc Đồng Quang đứng trên đầu gối mềm mại kêu vài tiếng.
Sô Ngu nhìn cô một lúc, sau đó ôm lấy khuôn mặt cô, khuôn mặt tròn trịa vàng óng được anh ôm trong tay, đôi mắt tròn xoe đầy nghi ngờ nhìn anh.
“Ừ, cũng khá đáng yêu.” Sô Ngu nhìn cô một lúc lâu với vẻ mặt nghiêm túc nói, như thể đang báo cáo học tập.
Cái đuôi của Nhạc Đồng Quang trong nháy mắt vung lên, cảm tạ mười tám đời meo meo, cô được chủ nhân khen ngợi. Lần đầu tiên tiếp xúc ăn vạ với chủ nhân, cô liên tiếp bị phớt lờ hai lần, cô đã từng nghi ngờ về mị lực của mình, bây giờ chủ nhân của cô cuối cùng cũng thừa nhận rằng cô rất dễ thương.
Sô Ngu buông tay ra, xoa đầu cô một lúc, Nhạc Đồng Quang hưởng thụ mà cọ xát ngón tay anh.
“Đừng để người khác tùy tiện chạm vào.” Sô Ngu cảnh cáo.
Nhạc Đồng Quang cảm thấy có chút áy náy, cô còn làm việc ở quán cà phê mèo và quán cà phê phim, đều tùy ý để khách hàng chạm vào mình, nếu khách hàng trả tiền thì không nên coi là đυ.ng chạm tùy tiện, cũng không được coi là như vi phạm yêu cầu của chủ nhân.
Nhạc Đồng Quang cứ như vậy kiếm cớ cho mình, dù sao chủ nhân cũng không biết cô đang làm gì ở bên ngoài.
Con mèo nhỏ nhanh chóng trở nên tự tin.
Sô Ngu chụm hai chân trước lại bế cô lên, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Cũng không được bị động vật khác quyến rũ, em là mèo cái.” Sau khi nhìn chằm chằm vào bụng cô, suy nghĩ tìm từ một chút, Sô Ngu tiếp tục “Em chưa từng triệt sản phải không? Thời kỳ động dục rất phiền phức. Tôi sẽ hẹn bác sĩ để triệt sản cho em.”
Cái đuôi vừa lắc lư của Nhạc Đồng Quang đột nhiên dựng thẳng lên, toàn bộ lông trên lưng dựng thẳng đứng, cô kêu meo meo giãy giụa trong tay chủ nhân, sau khi thoát ra, cô đột nhiên nhảy khỏi lòng anh.
Bây giờ không phải là lúc lo lắng chủ nhân có thể phát hiện cô có hiểu được hay không, vậy mà chủ nhân định cho cô triệt sản! Triệt! Sản!
Nhạc Đồng Quang đương nhiên biết, triệt sản quả thực có lợi cho mèo, mèo hoang thường xuyên sinh con rất có hại cho cơ thể, nhưng thời kỳ động dục rất đau đớn, không thể thuyên giảm, thậm chí có thể gây ra mủ và viêm nhiễm, cô cũng từng chứng kiến
mèo chết từ việc này, cũng đích thân đưa lũ mèo trong nhà đến bệnh viện làm triệt sản.
Nhưng, đổ chuyện này lên đầu cô thì không được, tuyệt đối không được.
Cô không cần triệt sản và cũng sẽ không tùy tiện động dục, cô có thể kiềm chế tốt chính mình.
Nhưng không thể nói chuyện mình là yêu quái cho chủ nhân được, ngộ nhỡ hắn ta muốn dùng vũ lực cưỡng chế ép cô đến bệnh viện thì làm sao bây giờ?
Nhạc Đồng Quang lùi lại, rồi lại lùi lại.
Cô không thể thỏa hiệp với loại chuyện này, nếu không sau này cô sẽ không thể sống sót trong giới yêu quái nữa, mặc dù cô cũng không biết giới yêu quái nằm ở chỗ nào.
Con mèo nhỏ có sự kiên trì đến lạ.
Sô Ngu cười: “Em không muốn triệt sản?”
Dĩ nhiên là không.
“Ồ, nếu em không muốn thì quên đi.” Câu tiếp theo của chủ nhân nhàn nhạt nói ra, tựa như chỉ tùy tiện nói vậy.
Bộ lông phân màu từng tầng của Nhạc Đồng Quang chậm rãi thả xuống, nhưng cô vẫn không dám đến gần anh, có lẽ anh đang lừa cô, đợi bắt được cô xong lập tức đưa đến bệnh viện.
Sô Ngu nói quên đi là thực sự quên đi, anh ngồi trên ghế sofa một lát rồi đi nấu ăn, Nhạc Đồng Quang đi theo phía sau luôn cảnh giác, không chủ động đến gần anh, nhưng mãi đến lúc cơm nước xong xuôi cũng không thấy có gì thay đổi, lúc này cô mới thấy nhẹ nhõm một chút, cọ vào chân chủ nhân.
“Tôi đi ngủ đây, chúc ngủ ngon.”
Trước khi Sô Ngu lên lầu, anh nói một tiếng với con mèo dưới chân mình.
Nhạc Đồng Quang sửng sốt một chút, đây là lần đầu tiên chủ nhân chào hỏi cô trước khi lên lầu.
Có chút vui vẻ.