Chương 63

Nhạc Đồng Quang đứng dậy, tóc bị liếʍ đầy nước bọt lung tung rối bù, cô kéo tóc, vừa vặn đã đến giờ tan làm, xe du lịch đã đợi sẵn bên đường.

Vẫn đang nghĩ đến chuyện sư tử không ăn, Nhạc Đồng Quang dự định giao lưu học hỏi những đồng nghiệp này, cô vẫy tay chào sư tử rồi lao vào nhà với tốc độ ánh sáng để thay quần áo.

“Tao tan làm đây, lần sau gặp nhá.”

Sư tử từ xa nhìn về phía ven đường, những người vốn chờ trên xe du lịch đều giơ tay, nở nụ cười ngượng ngùng không thiếu phần lễ phép.

Nhạc Đồng Quang vội vàng chạy ra ngoài, lên xe xin lỗi: “Thật xin lỗi, đã để mọi ngươi chờ lâu như vậy.”

“Không sao đâu, đừng lo lắng.”

Vài người vẫy tay thân thiện.

Đến chỗ chấm công chỉ mất tầm mười phút, Nhạc Đồng Quang nhanh chóng quay người sang bên để xin lời khuyên từ một vài người.

“Mấy anh nuôi sư tử với hổ như thế nào vậy? Tại sao hai con tôi chăm đều không chịu ăn? Lúc đầu cho bọn nó ăn thịt tươi cấp sẵn thì không ăn, bây giờ đổi thành động vật sống dâng đến tận mồm rồi vẫn không ăn, lúc trước tôi nhìn thấy chúng nó tự mình đi săn ăn thỏ với rắn, chẳng lẽ là ăn uống không hợp sao?”

Cô vừa hỏi câu này, tất cả mọi người đều im lặng, ngay cả tài xế cũng không khỏi quay lại nhìn cô.

Khóe miệng Nam Châu giật giật: “Cái này, đúng là đưa tới thật.”

“Không phải chứ, tổ trưởng thật đúng là.”

Nhạc Đồng Quang bối rối: “Có vấn đề gì sao? Mấy anh đang nói cái gì vậy?”

Nam Châu ho khan: “Ý tôi là cũng không có kỹ năng gì đặc biệt, chúng nó đói bụng sẽ tự ăn, chuyện đó cô không cần quá lo lắng.”

Thẩm Lai Sơn quay mặt không tiếng động hét lên: “Thảm quá thảm quá, Sô Ngu thật sự quá thảm.’

Đàm Kiêu thống khổ che trán lại: “Vậy mà cô ấy vẫn còn sống. Sô Ngu rất tốt với cô ấy. Về sau mọi người ngàn vạn lần phải chú ý không được được tội với cô ấy.”

Thẩm Thiên Sơn nghiêm túc nói: “Có lẽ nó lười tự mình xử lý, muốn ăn sống lại không muốn động đậy, cô có thể gϊếŧ chết con mồi rồi cho nó ăn.”

Nhạc Đồng Quang cau mày, nghe có vẻ hơi cồng kềnh.

Quên đi, vẫn coi như đấy là một cách, lần sau thử xem.

Cảm ơn anh ta xong trầm ngâm quay đầu lại, cô kinh ngạc phát hiện vết thương của Mộc Giác đã khỏi, hôm nay gần như tất cả những chỗ trông có vẻ nghiêm trọng đều đã bình phục.

“Anh, vết thương của anh đều đã khỏi rồi?” Nhạc Đồng trợn to hai mắt, dùng ngón tay chọc vào chỗ bị thương ngày hôm qua của Mộc Giác, thật sự đã lành rồi. “Thế này cũng nhanh quá rồi đấy!”

Nhìn thấy phản ứng của Nhạc Đồng Quang, mấy người phía sau nhìn nhau, có chút tâm lý chờ xem kịch hay.

Đáng ngờ như này, rõ ràng như thế, con mèo nhỏ này chắc sẽ không thể đoán ra được đấy chứ.

Mộc Giác giải thích: “Thể chất của tôi tốt, bị thương xong hồi phục cũng nhanh, vốn dĩ cũng chỉ là vết thương ngoài da, bôi thuốc xong là tốt rồi, cũng chỉ trong mấy ngày thôi.”

Lời giải thích của anh ấy nghe có vẻ hợp tình hợp lý, không tìm ra chút nào sai sót, Nhạc Đồng Quang cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng cô không thể chê trách. Cái chuyện bình phục nhanh thì cô đồng ý, bởi vì vết thương của cô cũng hồi phục rất nhanh, ngày hôm sau khép miệng vết thương, ba ngày sau hoàn toàn lành lặn.

“Thì ra là vậy.” Nhạc Đồng Quang đột nhiên gật đầu, hoàn toàn tiếp nhận câu trả lời này.

Những người phía sau đang đợi cô đoán đều lắc đầu thất vọng.

Nhạc Đồng Quang đang nghĩ đến việc nhờ Kỷ Nguy giúp đỡ, sau khi xuống xe, cô đứng đợi ở chỗ chấm công, đợi một hồi lâu mới chờ được Kỷ Nguy ra tới, Nhạc Đồng Quang vẫy tay gọi anh ta.

“Kỷ Nguy, chờ anh từ nãy, tôi cần anh giúp một việc.”

Kỷ Nguy kinh ngạc: “Xảy ra chuyện gì? Cô gặp nạn à?”

Nhạc Đồng Quang chia sẻ về mong muốn thuê nhà: “Nhà tôi nuôi rất nhiều mèo, muốn tìm một nơi thích hợp để nuôi chúng mà tìm lâu rồi vẫn không tìm được chỗ nào phù hợp cả.”

“Cô muốn tôi giúp cô tìm chỗ ở?”

“Không, không, tôi chỉ muốn hỏi anh có nền tảng nào đáng tin cậy hơn để thuê nhà không.” Nhạc Đồng Quang ngượng ngùng nói: “Lần trước tôi nhìn thấy một quảng cáo dán trên tường và gọi điện để hỏi, kết quả là bị lừa. Cuối cùng kẻ lừa đảo còn bị cảnh sát bắt được, phương pháp này rất không đáng tin cậy.”

Kỷ Nguy không khỏi trìu mến sờ lên đầu cô, sau đó sờ được cả một tay dính đầy nước dãi sư tử còn chưa khô, nhanh chóng lau sạch trên tay áo trần của Nhạc Đồng Quang.

Nhạc Đồng Quang: “???”

“Có có, có rất nhiều sàn cho thuê. Chỉ cần sử dụng nền tảng tiếp theo trên điện thoại của cô. Nuôi mèo thì phải tìm một chỗ lớn, nếu không thì không sắp xếp nổi đâu.”

“Đúng, tôi cũng nghĩ vậy.”

Kỷ Nguy lấy điện thoại di động ra, tìm vài ứng dụng cho cô tải, Nhạc Đồng Quang xấu hổ lấy ra chiếc điện thoại cũ màn hình bị nứt của mình, điện thoại của cô hư hỏng nặng mà bộ nhớ quá ít nên không tải được ứng dụng.

Kỷ Nguy im lặng một lúc, nhưng tiếp xúc hơn nửa năm, anh ta cũng biết Nhạc Đồng Quang rất nghèo, ăn không nổi chứ đừng nói đến việc bỏ ra rất nhiều tiền để thay điện thoại di động. Trong nhất thời anh ta đối xử với cô càng trìu mến, tay lại duỗi ra sờ về phía đầu cô, duỗi ra nửa chừng thấy mái tóc chưa khô lại nhanh chóng thu tay.

“Ở nhà tôi vẫn còn một chiếc điện thoại di động cũ. Nếu cô không ngại, ngày mai tôi sẽ mang đến cho cô.”

Đôi mắt Nhạc Đồng Quang gần như lấp lánh: “Không ngại không ngại, anh đúng là người tốt!”