Chương 62

Quán cà phê phim có lịch trình suốt đêm nên Nhạc Đồng Quang đến đó tương đối muộn, đợi đến khi chủ nhân ngủ say mới ra ngoài, ở lại với người xem phim đến khi họ ngủ rồi cô cũng rời đi sớm.

Không biết tại sao, cô luôn cảm thấy ngủ trong quán cà phê không thoải mái, cũng không đi chơi đây đó ở bên ngoài, trực tiếp về nhà, chui vào trong khăn lông của chính mình, sau đó yên tâm ngủ thϊếp đi.

Suốt đêm không có rắn hay chuột xâm nhập, Nhạc Đồng Quang ngủ một mạch đến sáng.

Hôm nay Sô Ngu dậy sớm đi cũng sớm, Nhạc Đồng Quang ngồi xe điện ngầm đến vườn bách thú cũng mới 7 giờ 50.

Sư tử còn đến sớm hơn Nhạc Đồng Quang, cô không có tâm tư đi xem tình trạng của sư tử, đầu tiên Nhạc Đồng Quang chạy xung quanh khu vực mà mình phụ trách, giữa một số khu vực chỉ có những cột mốc đơn giản, cũng không có hàng rào tường vây chặn lại, mấy con vật thả vào hôm qua có khi đều chạy hết rồi, hoặc bị đám động vật khác ăn thịt rồi cũng nên.

Hôm qua hổ không ăn thịt, hôm nay cô muốn để dành cho sư tử, nếu không thì sẽ lỗ lớn.

Dạo quanh một vòng thì thấy hươu với cừu, nhưng lại không thấy gà và ngỗng, chạy một vòng lớn cũng không thấy.

“Giời ạ.” Nhạc Đồng Quang không vui thở dài, cẩn thận ngẫm lại thấy như vậy cũng đúng, sức chiến đấu cùng tốc độ của đều không nhanh mạnh bằng hươu với dê, đi săn lại càng dễ, xác thực có thể rất dễ dàng ăn thịt.

Mang theo tiếc nuối quay trở về, Nhạc Đồng Quang đặt nhiều hy vọng vào sư tử nơi xa: “Hôm qua đã giao được mấy con mồi, mày nhất định phải nắm chắc đấy.”

Con sư tử dường như không muốn nghe lời cô, lặng lẽ bước đi.

Nhạc Đồng Quang tiến về phía trước hai bước, lại hô: “Nhớ đi săn nhá, đấy đều là đồ ăn chuẩn bị sẵn cho mày đấy.”

Lần này con sư tử trực tiếp bỏ chạy không thấy bóng dáng.

Nhạc Đồng Quang cả ngày quan sát nhất cử nhất động của sư tử, nhưng làm lòng người thất vọng chính là, thẳng đến khi sắp đến lúc tan tầm, hươu với cừu vẫn còn sống nhăn răng khỏe mạnh. Sư tử cùng lắm chỉ đuổi theo chúng hai lần cho có, đợi cho đến khi chúng nó đều chạy xa thì dừng lại rồi lại nằm xuống.

Nếu trước đó không phải nhìn thấy sư tử ăn cơm, Nhạc Đồng Quang sẽ nghi ngờ có phải nó có bệnh hay không, bằng không thì sao trông nó mệt mỏi ăn uống không tốt, lần trước còn ăn cái gì đấy, lần này dứt khoát cái gì cũng không ăn.

Cả hai con đều như thế này, khiến cô thực sự lo lắng.

Chẳng còn bao lâu nữa là tan sở, Nhạc Đồng Quang liếc nhìn bầu trời rồi phi nước đại đến bên cạnh sư tử.

Dường như cả ngày nó chỉ dành cho việc nghỉ ngơi, có vài điểm giống loài mèo ngày ngủ đêm bay, Nhạc Đồng Quang chỉ liếc nhìn rồi dịch đến bên chỗ nó, sau đó cực kỳ lớn mật tay không bẻ hàm sư tử ra, bên phải lộ ra, hàm răng rất khỏe mạnh.

Nhạc Đồng Quang dùng ngón tay dùng một chút lực, sau đó nghiêng đầu về phía đó.

Nếu răng khó chịu, mèo sẽ không ăn nhiều, Nhạc Đồng Quang tự hỏi liệu có phải răng sư tử không tốt không, nhưng khi ngửi gần như vậy, cũng không ngửi thấy mùi hôi nào, ngược lại còn rất tươi mát.

Kỳ quái, trong miệng một con sư tử làm sao lại có thể ngửi được mùi tươi mát được, mùi còn hao hao giống mùi trong miệng của Bạch Hổ. Khả năng lớn nhất rất có thể là do cả sư tử và hổ đều được cùng một người trông coi ở vườn thú ban đầu.

Bị bẻ miệng ra như vậy, đổi lại là ai cũng sẽ tỉnh, sư tử còn chưa mở mắt đã gầm lên một tiếng, Nhạc Đồng Quang đang bò bên cạnh đầu sư tử, một cái miệng này, dường như có thể dễ dàng cắn đứt đầu cô.

Sau đó con sư tử thực sự tiến về phía trước, cắn vào nửa đầu cô.

Nhạc Đồng Quang không chút hoảng sợ, quỳ trên mặt đất, nhân cơ hội đưa đầu về phía trước, cẩn thận quan sát những chiếc răng khác, nướu, hàm trên và cổ họng của con sư tử.

Ừm, tất cả đều khỏe mạnh, hàm răng sắc bén sạch sẽ, không có vật lạ dính vào, cổ họng cũng không đỏ sưng tấy, cái này không giống miệng của động vật ăn thịt chút nào, quá sạch sẽ.

Sư tử phun đầu cô ra, nâng vuốt tóm lấy cô liếʍ một lúc, Nhạc Đồng Quang để nó dùng nước bọt lau trán cho cô, lo lắng sốt ruột hỏi: “Sao mày lại không ăn? Mày không thích hươu với cừu à? Vậy mày thích ăn cái gì? Con rắn đen lần trước? Để lần sau tao tìm kỹ lại xem, không được thì tao xin tổ trưởng ít rắn cho mày.”

Sư tử vừa nghe lại muốn xin động vật lần nữa, một chân ấn đầu cô, chân còn lại che mặt cô, hoàn toàn chặn miệng cô không cho cô nói.

Nhạc Đồng Quang há miệng gặm một miệng đầu lông sư tử, sau đó giãy giụa một chút, nhưng sức lực trên đầu mạnh đến mức không đứng dậy được.

“Sức lực lớn như vậy, xem ra mày thật sự không đói.”

Con sư tử trông cũng không gầy nên có lẽ nó chỉ không muốn ăn ở đây.

Nhạc Đồng Quang dự định quan sát nó thêm một thời gian nữa.

Thấy cô cuối cùng cũng có ý định tạm thời từ bỏ kế hoạch dỗ ăn, sư tử cũng buông chân ra.