Nói Nhạc Đồng Quang ghét chó không phải là cô ghét chúng, cô chỉ ghét một số con chó nhất định, chẳng hạn như những con cố gắng thách thức địa vị của cô.
Nhạc Đồng Quang tạm thời gác lại việc đi tìm quà, giơ móng vuốt cào vào mũi con Husky, cô cũng kiềm chế một chút để không làm xước mũi con Husky.
Con Husky rêи ɾỉ, lùi lại một chút nhưng vẫn đi vòng quanh cô, không lâu sau lại có thêm hai con chó nữa đến, một con Samoyed và một con chó chăn cừu Đức.
Ba con chó này hình như là cùng một gia đình nuôi, có ba bảo mẫu chăm sóc đàn chó, ba bảo mẫu trông rất khỏe mạnh nhưng vẫn không giữ được chúng nó, sợi dây quanh cổ con Husky đã đứt, người chăm sóc nó khóc không ra nước mắt, chạy chậm lại đây.
“Đừng chạy, đi về nhanh!”
Samoyed đuổi theo sau Husky không hiểu chuyện gì xảy ra cũng vui tươi hớn hở đi tới, sau khi nhìn thấy Nhạc Đồng Quang, đuôi của nó vung vẩy điên cuồng, thận trọng tiến lại gần, dùng đầu nhẹ nhàng chạm vào đầu mèo con.
Nhạc Đồng Quang không hề chán ghét loại chó lễ phép này chút nào, cũng cọ sát vào nó, Samoyed vui mừng đến mức bắt đầu quay vòng tròn, chú Husky không cam lòng tiến đến gần cô, lại bị Nhạc Đồng Quang khắc hoa lên mũi.
Chú chó chăn cừu ổn định nhất ngồi ở một bên không tiến tới, khi nhìn thấy Husky bị đánh, nó đứng dậy nhưng vẫn không tiến tới, Nhạc Đồng Quang liếc nhìn nó hai lần.
Sô Ngu nhìn thấy tình huống nơi này, đứng yên nhìn cô duỗi móng vuốt cào con chó Husky đi, sau đó nói: “Đi thôi.”
Nhạc Đồng Quang nhanh chóng xua đuổi ba con đi đuổi theo.
Thỉnh thoảng Sô Ngu sẽ thích đi dạo chậm rãi trong khu dân cư như thế này, đây cũng là lý do anh mua nhà ở đây, khu dân cư xanh mát, yên tĩnh.
Nhạc Đồng Quang theo anh đến trên cầu, trong sông có cá, lúc này không nhìn thấy bóng dáng của cá, chỉ thấy những vòng gợn sóng lăn tăn trên mặt nước, hình như có rất nhiều cá, có cảm giác ẩm ướt mùi tanh.
Ngoài cá ra chắc chắn còn có thứ gì khác, Nhạc Đồng Quang thò đầu nhìn xuống, mũi chạm vào mặt nước, chưa kịp ngửi thấy, Sô Ngu đã túm lấy gáy cô nhấc lên.
“Em có ngã tôi cũng sẽ không cứu đâu.”
Nhạc Đồng Quang muốn nói cô biết bơi, không cần người cứu, nhưng cô vẫn không phản đối, kêu meo meo hai tiếng rồi không nhìn xuống nước nữa.
Một người một mèo đi một vòng tròn lớn quanh khu dân cư, ngồi xổm ở đây hơn một tháng, lần đầu tiên Nhạc Đồng Quang đi vòng quanh nơi này cẩn thận như vậy.
Khi trở về gần cửa, Sô Ngu cúi đầu nhìn con mèo vẫn đang theo chân mình.
“Đã tiêu bớt cơm chưa?”
Cái bụng phệ của Nhạc Đồng Quang bằng mắt thường có thể nhìn thấy xẹp đi không ít, một đường chạy nhảy bắt bọ, một bụng uống nước gì cũng tiêu hóa hết.
Cho nên hiện tại, Nhạc Đồng Quang rất muốn đi vệ sinh, bình thường cô có thể giải quyết nỗi buồn ở bất kỳ ngóc ngách nào bên ngoài. Mèo, chó, sư tử, hổ báo đều thích dùng nướ© ŧıểυ để đánh dấu lãnh thổ của mình, Nhạc Đồng Quang cũng đã làm điều này, nhưng bây giờ, bây giờ cô đã là một con mèo thành tinh ngoan ngoãn và văn minh, sống trong xã hội loài người, cô phải tuân theo thói quen của con người, không được tùy tiện đi tiểu bên ngoài đánh dấu lãnh thổ của mình.
Nhạc Đồng Quang vội vàng chạy về nhà, chạy được một lúc lại đứng tại chỗ quay đầu chờ Sô Ngu, thúc giục anh đi nhanh hơn.
Sô Ngu nhướng mày, sải bước dài đuổi kịp bước chân cô.
Nhạc Đồng Quang về đến nhà trước, sau khi về đến nhà liền nhanh chóng chạy vào nhà vệ sinh, mở nắp bồn cầu.
Sau khi mang mèo về, ngoài việc cung cấp thức ăn cho mèo, trong nhà Sô Ngu không có dụng cụ nào khác cho mèo, cái gì mà tổ mèo, cát mèo, chậu cát, nhà cây cho mèo, lược chải sữa tắm cho mèo vân vân mây mây tất cả đều không có, quả thật đúng là một con sen không làm đúng chức phận hót phân đáng bị chê trách.
Có vẻ như anh chưa nghĩ tới điều này.
Tất nhiên không cần phải nghĩ tới, kia cũng không phải là một con mèo bình thường.
Sô Ngu vào nhà đóng cửa lại, nhìn thấy con mèo nhà mình đang trong trạng thái thoải mái từ phòng tắm đi ra, hai mắt híp lại, đi được hai bước thì dừng lại liếʍ chân.
“Xả nước chưa đấy? Không xả thì lần sau không cho dùng.”
“Hưm, meo?”
Động tác liếʍ chân của Nhạc Đồng Quang hơi khựng lại, có đôi khi, ý của cô là, có đôi khi, chủ nhân nói chuyện với cô có phải là quá tự nhiên không? Cô cúi đầu nhìn chính mình, hiện tại cô đúng là một con mèo, nếu không phải vẫn đang liếʍ móng vuốt, cô thực sự hoài nghi có phải chủ nhân đang nói chuyện với một con người khác hay không.
Hay là cô biểu hiện quá thông minh? Chắc là không phải, con mèo mướp ở nhà cũng rất thông minh, có thể hiểu được nhiều lời chỉ dẫn của cô, nhưng mèo mướp cũng chỉ là một con mèo bình thường, chưa hề thành tinh mà thôi.
Cho nên, là nhân loại có vấn đề, chứ không phải do cô lộ ra sơ hở.
“Meo meo.” Nhạc Đồng Quang hướng về phía Sô Ngu kêu hai tiếng. Đương nhiên là cô đã xả rồi, nếu không, làm thế nào cô giáo dục mèo trong nhà, làm đại ca là phải làm gương tốt cho các đệ chứ. Chỉ là nhà vệ sinh của con người thực sự rất khó khăn cho mèo sử dụng, quá hẹp mà cũng quá lớn, có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, rất không thoải mái.
“Biết rồi, em xả rồi, tôi không nên trách em.” Sô Ngu liếc nhìn phòng tắm, ra ngoài sau khó có khi nói xin lỗi với cô.
Nhạc Đồng Quang nghiêng đầu, cái đuôi giơ cao vung vẩy trước mặt anh trở về chỗ mình ngủ.