Sô Ngu bưng bữa tối lên bàn, Nhạc Đồng Quang lập tức theo anh từ phòng bếp đến bàn ăn, cô nhảy lên chiếc ghế đối diện nhìn thịt chất đầy trên đĩa, nước bọt không khỏi chảy ra, thịt sống có vị rất tươi ngon, nhưng thịt nấu chín cũng không tệ, cô cũng chưa bao giờ kén chọn đồ ăn.
Nhưng tối nay chủ nhân dường như đã quên mất cô, nấu nướng xong liền tự mình ngồi xuống, không chia cho cô một phần hay đưa thức ăn cho mèo.
Nhạc Đồng Quang bối rối nhìn sang, thấy chủ nhân đã bắt đầu ăn, xương gà rơi lách cách trên đĩa khiến cô có chút nôn nóng.
Có điều gì đó không đúng, cô kêu một tiếng ý đồ nhắc nhở chủ nhân.
Sô Ngu liếc nhìn cô nhưng vẫn bất động.
Nhạc Đồng Quang nhảy xuống ghế, đi thẳng đến chiếc ghế bên cạnh anh, sau đó ánh mắt trông mong nhìn miếng thịt trên bàn, rồi lại nhìn anh.
Miệng Sô Ngu dường như bị thịt chặn lại, và anh không hề tỏ ra phản ứng trước những ám chỉ trong mắt cô.
Nhạc Đồng Quang kéo tay áo anh, Sô Ngu lần này cuối cùng cũng hiểu ra, đặt một đĩa xương đã nhổ ra đẩy đến trước mặt cô.
Nhạc Đồng Quang: “...”
Đây có phải là con người không? Này vẫn là người sao? Khi còn là người chăn nuôi, cô cũng không tàn nhẫn với hổ như vậy.
Từ khóe mắt, Sô Ngu liếc nhìn biểu cảm trên mặt mèo con cùng ánh mắt không thể tin nổi và phẫn nộ, tâm trạng bị đè nén từ giữa trưa của anh cuối cùng cũng tốt dần lên, anh hừ cười một tiếng, bỏ xuống phần thịt đã ăn hơn phân nửa, đem miếng thịt còn sót lại để vào trong bát, thịt nhỏ chất đầy trong cái bát.
Hóa ra là định đưa thừa để lại cho cô, Nhạc Đồng Quang lập tức nguôi giận, lập tức lao thẳng đến mép bát, vùi đầu cắn một chiếc đùi gà to bắt đầu nhai.
Thịt gà ăn được một nửa động tác của cô bỗng dừng lại.
Vài giây sau, Nhạc Đồng Quang bắt đầu lè lưỡi điên cuồng, lao vào phòng tắm tìm nước, dùng đầu vặn vòi, uống hết nửa bụng nước.
Món gà này cay đến suýt bỏng miệng, hôm nay chủ nhân có cho thêm chút ớt lúc xào rau thôi mà lại cay khủng khϊếp như vậy!
Sô Ngu đứng ở một bên không tiếng động mà cười rộ lên, cười đủ rồi mới bưng bát vào bếp, rửa sạch hết thịt gà qua nước cho hết mùi vị.
Anh ngồi xổm trước mặt mèo con vẫn đang lè lưỡi, nghiêm túc nói: “Xin lỗi, tao quên mất mèo không ăn được đồ cay.”
Nhạc Đồng Quang nhìn chằm chằm thịt gà đã trở lại màu sắc ban đầu, không biết có nên ăn tiếp hay không.
Cô luôn cảm thấy hôm nay chủ nhân là cố ý làm khó mình?
Chắc chắn chỉ là ảo giác, sao chủ nhân lại có thể làm ra chuyện này được.
Nhạc Đồng Quang cuối cùng vẫn ăn hết chỗ thịt gà còn lại.
Lãng phí đồ ăn thật đáng xấu hổ, mà chỗ thịt gà kia cho dù đã xả qua một lần nữa vẫn mang theo chút vị cay, chủ nhân cực kỳ tốt bụng rửa lại hai lần cho cô, thịt gà bây giờ một chút váng dầu cũng không nhìn thấy.
Ăn xong, Nhạc Đồng Quang lại đi đến bồn rửa, rót rất nhiều nước cho mình, lúc này bụng cô đã phình ra như một quả bóng.
Nhạc Đồng Quang không dám vận động mạnh, ngồi xổm trên bồn rửa mặt liếʍ lông, vừa nãy chạy vội đến uống nước, nước bắn tung tóe khắp đầu.
Sau khi dọn dẹp xong, Nhạc Đồng Quang vẫn rất chướng bụng, cô đi vòng quanh phòng để tiêu hóa thức ăn.
Sô Ngu có lẽ không nhịn được nữa, vì thế mím khóe miệng hỏi: “Có muốn đi dạo không?”
Nhạc Đồng Quang vẫn đang đi loanh quanh trong phòng đột nhiên ngẩng đầu lên, chủ nhân mời cô đi dạo, cô lập tức cọ vào chân anh tỏ vẻ muốn đi.
Buổi tối mùa hè, so với ban ngày thì bớt nóng một chút, những ngọn đèn đường hình dáng đẹp mắt phát ra ánh sáng ấm áp, khu biệt thự rộng lớn, phòng ốc rời rạc, ở đây không có nhiều người sinh sống, nhưng vào những lúc như vậy vẫn có thể nhìn thấy vài người thong thả tản bộ bên đường, tất cả những con chó không ra ngoài trong ngày đều chạy điên cuồng trên bãi cỏ.
Mặc dù mèo không có dây xích nhưng Sô Ngu hoàn toàn không lo lắng mèo của mình bị lạc, anh thong thả đi về phía trước, mèo con màu vàng nhạt bước từng bước ngắn chạy lon ton sau lưng anh.
Nhạc Đồng Quang thỉnh thoảng nhìn cỏ cây bụi bên cạnh, nhìn những tấm bảng nhỏ dán trên bồn hoa, nhìn những con sâu bọ vô tình nhảy ra khỏi đám cỏ, rõ ràng cô đã đến đây nhiều lần, nhưng dường như lần này lại không giống với mọi khi.
Cô giơ móng vuốt ra bắt một con châu chấu, con châu chấu này có màu xanh ngọc lục bảo, chân dài, vỗ cánh muốn bay đi, Nhạc Đồng Quang nhanh chóng cắp nó lên chạy về phía chủ nhân, vừa lúc chủ nhân đi dưới đèn đường, cô vòng đến trước mặt chủ nhân dừng lại, lắc con châu chấu trong miệng về phía anh rồi đặt nó xuống đất.
Khóe miệng Sô Ngu giật giật: “Tôi không cần, em không được cắp mấy con linh tinh về đâu đấy.”
Bị từ chối, Nhạc Đồng Quang chỉ đơn giản ném con châu chấu đi và quay lại tìm thứ khác.
Chủ nhân có lẽ thích những thứ có màu sắc rực rỡ, mặc dù lần trước hắn đã tịch thu con rắn mình đưa cho nhưng vẫn mang nó về nhà, không biết còn có thể tìm được rắn không.
Chạy về phía trước một lúc, đang định đến gần bãi cỏ gần mặt hồ tìm xem, vừa chạy được chục mét thì một sinh vật to lớn bất ngờ vồ lấy từ đằng sau.
“Woooff…”
Một con husky vùng ra khỏi người chủ, lao tới trước mặt cô như một con ngựa hoang, khi con husky đi tới, nó cúi đầu huých vào bụng cô, lật cô xuống đất và bắt đầu liếʍ đầu và cổ cô một cách điên cuồng, bộ dáng thuần thục đến mức khiến người khác không kịp phản ứng.