Trời dần tối, trên đồng cỏ vang lên tiếng đuổi bắt vui sướиɠ cùng âm thanh nhai nuốt.
Nhạc Đồng Quang trở về ngôi nhà cũ sau khi tan làm và đến cửa hàng thú cưng lấy đi ba túi thức ăn cho mèo, hiện tại cửa hàng đã bị phá bỏ đến cái kệ cũng không còn, ngày mai nơi này sẽ đóng cửa hoàn toàn.
Ông chủ từ dưới quầy lấy ra một chiếc hộp nhỏ đựng đầy đồ: “Mấy thứ này tặng cho cô, cửa hàng này đóng cửa tôi cũng không dùng nữa, cô cũng đừng chê bai nhé.”
Trong hộp có những loại thuốc thường dùng, thuốc trị tiêu chảy, nôn mửa, sổ mũi, ve tai, nấm da mèo, cùng một chai sữa tắm dùng chưa hết, một chiếc lược bị mất hai chiếc răng và một đống thứ linh tinh khác. Nếu muốn mua cũng đều là một khoản chi phí lớn.
Sau khi Nhạc Đồng Quang thành tinh, thể trạng của cô được cải thiện không ít hiếm khi bị bệnh, đương nhiên cô không cần những thứ này, nhưng mấy món này lại rất quan trọng đối với lũ mèo ở nhà, sau khi cửa hàng thú cưng này đóng cửa, nếu lũ mèo có xảy ra vấn đề gì cũng chỉ có thể đi xa hơn đến mấy chỗ càng cao cấp.
Mang theo ba túi thức ăn cho mèo và một chiếc hộp, Nhạc Đồng Quang bước ra khỏi cửa hàng thú cưng, trên tường của các cửa hàng xung quanh dán đầy chữ, Nhạc Đồng Quang đi qua những con hẻm yên tĩnh.
Khi đến ngã tư, cô bắt gặp con chó hoang lần trước mình đuổi đi, con chó hoang màu vàng gầy như que củi, từ xa nhìn về phía này, khi nhìn thấy thức ăn cho mèo trên vai cô, con chó hoang tiến lên một bước, Nhạc Đồng Quang gầm lên cảnh cáo, con chó hoang do dự một lúc rồi quay người bỏ chạy.
Lúc chạng vạng, lũ mèo đã ra ngoài chơi đùa, chúng ngồi xổm thành một hàng trên mặt đất phơi nắng liếʍ lông, có con trèo lên tường và mái nhà, trông rất hoành tráng.
Mặc dù chỉ di chuyển xung quanh nhưng trên người những con mèo này không hẳn là sạch sẽ.
Nhạc Đồng Quang cất đồ đạc đi, bắt được mấy con cực kỳ bẩn trên người còn có bọ chét chộp lấy vào phòng vệ sinh tắm rửa, ở nhà có một chiếc máy sấy tóc nhỏ, là của một gia đình bên cạnh lúc dọn dẹp chuyển đi vứt bỏ, công suất rất nhỏ nhưng vẫn có thể sử dụng được, rất thích hợp để sấy khô mèo.
Có cô áo chế nhưng bọn mèo cũng không hợp tác, thường thường duỗi móng cào rồi lại sờ một chút, vừa rửa sạch xong đã rơi xuống bệ xí ngồi xổm, tắm xong Nhạc Đồng Quang chỉ thở dài, gầm lên một tiếng với mấy con mèo không ngồi yên này, lúc này chúng mới ngoan ngoãn đứng đó chờ cô thổi sạch rồi dùng lược chải kỹ.
Bọ chét lây lan nhanh chóng mà nhiều mèo như vậy lại sinh hoạt cùng nhau, cô không còn cách nào khác ngoài việc rắc một ít thuốc lên từng con mèo lông dài.
Tắm nắng với lũ mèo một lúc, mãi đến khi hoàng hôn biến mất không còn thấy dạng lúc này mới vào nhà phát đồ ăn cho bọn chúng.
Thời gian phá dỡ ở đây có lẽ không thể đợi đến tháng sau, cô phải nhanh chóng tìm chỗ ở mới và chuyển đi, Nhạc Đồng Quang có chút lo lắng, đợi đến cuối tuần hiệu suất tìm kiếm sẽ không được như ý, cô đang do dự không biết có nên xin nghỉ một hai ngày đi ra ngoài hay không.
Bây giờ Nhạc Đồng Quang đã biết có những nơi như nền tảng cho thuê, cô có thể tìm kiếm trên nền tảng này, nhưng cô không biết nên tải ứng dụng nào, còn cái điện thoại màn hình lớn cổ lô sĩ này thì không hỗ trợ cài đặt ứng dụng.
Buổi sáng nhìn thấy Kỷ Nguy lại quên mất không hỏi anh Sô Ngu thuê nhà này, Nhạc Đồng Quang vỗ vỗ đầu mình, đợi ngày mai tan làm ở cửa chờ anh ta.
Cô không có ý định cầu xin chủ nhân giúp đỡ, cũng chưa đến mức cùng đường, nếu thật sự không tìm được nhà, không thể nuôi dưỡng hết lũ mèo, lúc đấy cô nhất định sẽ nhờ nhân loại giúp đỡ.
Sau khi chào đàn mèo xong, Nhạc Đồng Quang quay người chạy ra ngoài, đã muộn một chút, chủ nhân chắc chắn đã về nhà trước.
Quả nhiên, khi cô về đến nhà, đèn trong nhà đã sáng, Nhạc Đồng Quang nhìn nhanh bản thân thấy mình đã đủ xinh tươi sạch sẽ, lúc tắm cho mèo cô đặc biệt chú ý không để biến lại thành dạng mèo để tránh lây nhiễm bọ chét cho mình. Khi đi ngang qua hồ nước, cô còn dừng lại rửa sạch một chút.
Bước vào nhà qua cánh cửa nhỏ, cô meo meo với người chủ đang bận rộn trong bếp.
Trên bếp có một nồi gà đã được xử lý tốt nhưng vẫn chưa chín, con còn lại to hơn rất nhiều, hình như là vịt, trùng hợp quá, hôm nay cô cũng đưa gà và ngỗng cho Bạch Hổ trong vườn thú, đến buổi tối chính cô cũng đã được ăn bọn chúng rồi.
Vui vẻ vẫy đuôi, Nhạc Đồng Quang ngồi xổm ở cửa bếp nhìn chủ nhân bận rộn.
Kỹ năng nấu ăn của Sô Ngu khá tốt, để ăn những món ăn hợp khẩu vị, anh đã từng đến một nhà hàng do Thao Thiết làm chủ để học, bây giờ chỉ cần có điều kiện, đa phần anh đều sẽ lựa chọn nấu nướng, hiếm khi ăn thức ăn sống, nhưng tất nhiên vẫn có một vài thời điểm ngoại lệ, nếu mấy nguyên liệu nấu ăn cực kỳ ngon ngay cả khi ăn sống, anh cũng sẽ không bắt bẻ phải làm chín hay gì đó, chẳng hạn như ngoa thú, chẳng hạn như xạ ngư.
Nồi ngỗng hầm cả tiếng đồng hồ tỏa ra mùi thơm nồng nàn, cả căn bếp ngập trong hơi nước trắng xóa, chỉ cần thêm chút muối không cần thêm hương liệu nào khác đã đủ ngon hấp dẫn vô cùng. Thịt gà được xào chín, thêm một chút ớt, chất thịt tươi mới mềm tan vô cùng.