Nhạc Đồng Quang vẫn không nhúc nhích hay phản kháng gì nhiều, cô không cảm nhận được sát ý, chỉ có chút tức giận không thể giải thích được.
Cô gãi đầu bối rối, cô đã làm gì mà khiến nó tức giận đến mức đuổi theo cô thay vì đuổi theo con mồi? Chẳng lẽ cô dùng nước bọt đánh dấu con mồi khiến nó khó chịu, khiến nó tưởng rằng cô đang cố trộm đồ ăn của nó à?
Ý tưởng này là đáng tin cậy nhất, Nhạc Đồng Quang đuối lý nằm im.
Sau khi nghiến răng trên đầu cô hồi lâu, thấy Nhạc Đồng Quang không phản ứng, Bạch Hổ thấy không thú vị gầm gừ lùi lại, đưa đuôi quay về phía cô, bước đi không thèm quay đầu lại.
Nhạc Đồng Quang lau nước bọt trên mặt, ngồi dậy nhìn xem, Bạch Hổ đã đi được một đoạn rất xa, cuối cùng tìm được chỗ nằm xuống tiếp tục ngủ, không có chút hứng thú nào với mấy con mồi vừa được đưa đến. Đây là đang cảm thấy ghét bỏ.
Vết nước bọt đánh dấu cô không tồn tại lâu, đến ngày mai là hết, hôm nay không ăn, vậy ngày mai sư tử cũng có thể ăn.
Nhạc Đồng Quang không còn suy nghĩ về vấn đề này nữa, đứng dậy và tiếp tục làm việc vào buổi sáng cho đến khi tan sở rời đi.
Sau khi Nhạc Đồng Quang tan làm, Bạch Hổ vẫn đang nằm trên mặt đất đột nhiên bật dậy lao nhanh về phía những con vật đã bắt đầu thích nghi với môi trường mới.
Những con vật này phần lớn đều là động vật bình thường, không có năng lực gì, hương vị cũng không đặc biệt ngon, trong mắt những đại yêu như Bạch Hổ không có lấy một điểm hấp dẫn. Nhưng những con gà ngỗng đó cũng không tệ, hơn nữa chúng là giống được nuôi dưỡng cẩn thận. chẳng hạn như gà Tư Dạ, ngỗng Vũ Nhật, lông chim óng mượt, chất thịt tươi mới, thích hợp để nấu ăn.
Bạch Hổ vồ lấy hai con lớn nhất, dùng móng vuốt ấn chặt chúng rồi ngẩng đầu gầm lên.
Chẳng mấy chốc, một con thú màu đỏ rực chạy nhanh ra từ chỗ cũ, trông rất giống một con báo, điều kỳ lạ là nó có năm cái đuôi dài kéo dài sau lưng và một chiếc sừng trên trán.
“Có chuyện gì sao?” Con báo cúi đầu nhìn hai con thú đang bị hổ trắng đè lên: “Từ đâu ra vậy?”
“Gϊếŧ nó, ta muốn bắt về.” Bạch Hổ ném gà cùng ngỗng trước mặt báo.
Con báo quẫy đuôi: “Biết ngày là vì loại chuyện này mà, ngươi bằng lòng ăn đồ ăn bị gϊếŧ trước, vì cái gì không thể tự tay gϊếŧ chết nó? Ngươi chỉ cần dậm một cái là nó chết ngắc ngoải rồi, không biết ta rất bận sao, có mỗi việc bé tí này cũng gọi ta tới.” Con báo lẩm bà lẩm bẩm oán giận một hồi.
Bạch Hổ lười nghe nó nói nhảm, chỉ thúc giục: “Mau lên.”
“Biết rồi biết rồi, í, ở đó có mấy con gà, đó có phải là linh dương không? Từ khi nào mà chỗ này của ngươi nhiều con mồi thế? A, có phải là do chuyện sáng này không? Ta nhớ ra rồi, người chăm sóc mới của ngươi, cô ấy đã nói với Băng Di chỗ này của ngươi cần có vài con mồi sống, yêu cầu giao một ít qua đây. Băng Di đồng ý rồi, nghe nói cả tòa nhà văn phòng đều nghe thấy tiếng cười của ông ta. Đây vẫn là lần đầu tiên Băng Di cười, đáng tiếc lúc đó ta không có ở đó. Ngươi nói nhân viên chăm sóc kia của ngươi rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy, cô ấy không biết ngươi không ăn vật còn sống sao? Ha ha ha ha, có phải cô ấy cố ý hay không? Lá gan cũng lớn quá đấy, ha ha ha ha, làm sao mà ngươi không đuổi cô ấy đi vậy?”
Con báo phấn khích nói, cười toe toét đến nỗi con ngỗng gần như bay khỏi móng vuốt của nó.
Bạch Hổ nghe vậy sắc mặt càng ngày càng âm trầm, cuối cùng đen đến độ giống hệt bầu trời buổi đêm, nó nhìn chằm chằm vào con báo vẫn đang cười lớn, giơ cao hai chân lên.
Con báo nhanh chóng im lặng: “Chao ôi, ta nghe nói người chăm sóc mới là do quản lý công viên trực tiếp tuyển vào. Yêu lực của cô ấy yếu đến mức gần như không thể phát hiện ra, còn coi chúng ta như những con vật bình thường. Cũng không biết lão già quản lý kia đang nghĩ cái khỉ gì, thế mà dám tuyển một tiểu yêu như vậy vào đây, nhìn đạo hạnh của cô ấy hình như không giống như của chúng ta từ thế giới kia, một con tiểu yêu như vậy thì có chỗ nào đặc biệt chứ?”
Làm sao người khác có thể biết được chỗ nào đặc biệt được, Bạch Hổ dùng một chân hất bay nó, tóm lấy gà và ngỗng rồi đi đến nơi khác, không muốn lại đi nhờ con báo dông dài lắm lời này.
“Ngươi đừng đi mà, ta không nói là được chứ gì?” Con báo từ phía sau lao tới, dùng một móng bẻ gãy cổ gà và ngỗng.
Bạch Hổ không kiên nhẫn cào đất: “Lông.”
“Lông cũng muốn cạo sạch? Ngươi đúng là ở nhân gian đã lâu rồi, đến ăn uống mà cũng cầu kỳ như vậy, mấy cái lông này có phải không tiêu hóa nổi đâu.” Con báo cằn nhằn nhưng vẫn lưu loát tuốt sạch lông trên thân gà ngỗng.
Bạch Hổ hài lòng mang theo bữa tối hôm nay, bỏ lại con báo, trực tiếp rời khỏi khu vực hoang dã.
Chờ nó rời đi, con báo nhìn những con vật khác, khóe miệng nở ra một nụ cười hiền lành.
“Còn thừa nhiều như vậy à, vậy ta đây cũng không khách khí nữa, vào hết trong bụng ta đi nào.”