Công viên buổi sáng không mở cửa, Bạch Hổ vẫn được đưa tới như thường lệ, Nhạc Đồng Quang vào nhà thu dọn đồ đạc, nhanh chóng thay quần áo đi làm, sau đó nhìn vào tủ mới đựng thức ăn, lượng tiêu thụ ngày hôm kia đã được bổ sung, bây giờ đã tràn đầy đều là thịt.
Nhạc Đồng Quang dùng sức ngửi ngửi, đưa tay gỡ miếng thịt bên trên ra, cẩn thận ngửi miếng thịt bên dưới, miếng thịt bên dưới chưa hề ăn, nếu không được dọn dẹp sạch sẽ thì có lẽ đã ở đó rất lâu, nhưng thịt bên dưới vẫn thơm mùi rất tươi, cũng là được giao đến từ sáng này
Những thứ này hiện tại đều là đồ ăn của cô, Nhạc Đồng Quang dựa vào tủ đông hưng phấn ngao một tiếng, cô chưa bao giờ ăn nhiều như vậy, dù ăn ba bữa một ngày cũng có thể ăn được hai ba ngày nữa.
Nằm trước miếng thịt vui vẻ nhìn một lúc, Nhạc Đồng Quang không khỏi cắt một miếng lớn nhét vào miệng, buổi sáng cô ăn không ít, nhưng cũng đã qua một tiếng rồi, đã đến lúc phải bổ sung thêm thứ gì đó, dù sao mấy thứ này từ nay đều được cho cô ăn tự do rồi.
Ăn xong Nhạc Đồng Quang liếʍ chân rồi bắt đầu làm việc, hôm nay cô phải kiểm tra kỹ càng mặt đất trong khu vực.
Bạch Hổ vẫn nằm yên tại chỗ, lặng lẽ nhìn xung quanh, thỉnh thoảng dùng móng vuốt kéo đám cỏ đang rung rinh trước mặt, hoặc nhìn cành lá đung đưa, như đang chờ đợi con mồi xuất hiện.
Nhạc Đồng Quang cũng không tiến lên, mà từ xa nhìn một lúc, Bạch Hổ tâm tình khá tốt nên cô quay người tiếp tục công việc của mình.
Khu vực này quá lớn, hoàn toàn không dễ dàng đi qua, Nhạc Đồng Quang chạy theo hai con vật chạy qua khu vực này, biết đâu là ranh giới, trong đầu cô vẽ ra một con đường tốt cho mình, lập tức cúi đầu rẽ một ít cỏ bắt đầu xem xét từng chút một. Đi bộ cả buổi sáng, cô thực sự nhìn thấy vài cái hang thỏ ẩn dưới đám cỏ, cô cũng gặp được hai con chuột đồng, dưới đám cỏ có rất nhiều con bọ nhỏ, đầy sức sống và thú vị, nhìn thấy Nhạc Đồng Quang còn muốn duỗi chân ra trêu chọc cô.
Cả buổi sáng yên tĩnh, sau khi công viên mở cửa vào buổi trưa, khách du lịch đến thưa thớt, thậm chí không có một chiếc xe buýt du lịch nào kín chỗ, đây cũng là thời điểm vắng vẻ nhất trong tuần.
Nhạc Đồng Quang chưa kịp đi xong một vòng đã quay vào nhà nhét một bụng đồ ăn vào bụng.
Buổi chiều, một chiếc xe tải có logo vườn thú lao vào khu hoang dã, tiếng xe tải và xe buýt du lịch hoàn toàn khác nhau, Nhạc Đồng Quang nghi ngờ chạy về phía đó.
Có hai nhân viên mặc quần áo lao động đứng trong thùng hàng, hai người nhìn quanh bên ngoài nói: “Đây là khu vực Bạch Hổ phải không? Cô là người chăn nuôi mới à?”
Nhạc Đồng Quang gật đầu: “Là tôi.” Cô nhìn vào trong xe, phát hiện trên đó có rất nhiều động vật, bao gồm linh dương, hươu và gà.
Đúng như những gì cô đề xuất trước đó, rất nhiều động vật sống được đưa đến đây để làm mồi cho hổ và sư tử.
Nhạc Đồng Quang có chút vui mừng, nhanh chóng giúp thả súc vật xuống, đếm đếm một chút, ước chừng hai ba mươi con, trong đó số lượng gà tương đối nhiều, hơn chục con, cũng đủ ăn.
Bây giờ cô có thêm một nhiệm vụ là phải trông chừng những con vật này để ngăn chúng chạy sang khu vực khác và bị những con vật khác ăn thịt.
Sau khi cho xe tải đi, Nhạc Đồng Quang nhổ lên tay mình một ngụm nước bọt, sau đó đi sờ sờ con nai cùng một số con gà, ngỗng vẫn đứng tương đối bình tĩnh, những con vật khác đã sợ hãi chạy tán loạn, cô dành một ít thời gian đều xoa nước bọt của mình lên người bọn chúng, xem như là đánh dấu, giả như có chạy loạn cô vẫn có thể tìm lại được.
Trong khi cô đang đuổi theo các loài động vật xung quanh để đánh dấu chúng, con hổ trắng vốn đang nằm trên mặt đất đã tỉnh dậy, cau mày nhìn sự xuất hiện đột ngột của một nhóm động vật sống.
Tại sao lại có nhiều động vật như vậy, người ở đây đều biết anh không quá thích ồn ào, nếu không thì ở đây cũng không đến mức khó nhìn thấy mấy con động vật còn tồn tại.
Vậy thì chỉ có một lý do.
Nhạc Đồng Quang nhìn con hổ tới gần mình, không khỏi mỉm cười, nhìn xem, những con mồi này vừa xuất hiện, Bạch Hổ cũng đứng dậy, xem ra nó cũng rất mong chờ và hưng phấn.
“Đây là những con mồi được chuẩn bị cho mày đó.”
Bản thân ăn nhiều thịt như vậy, không thể để Bạch Hổ bị đói được.
Bạch Hổ: “...”
Nó há to miệng gầm lên với Nhạc Đồng Quang, mấy con vật vừa nghe thấy tiếng động đã sớm bỏ chạy biến mất trong chớp mắt, Nhạc Đồng Quang đứng yên không nhúc nhích, giây tiếp theo, con hổ trắng trực tiếp đè cô xuống đất. Những móng vuốt khổng lồ ấn vào ngực cô khiến cô không thể cử động.
Theo kinh nghiệm tiếp xúc trước đó, Nhạc Đồng Quang cũng không quá hoảng sợ, bình tĩnh nằm trên mặt đất nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Bạch Hổ.
Nó hình như đang tức giận, là tức giận đúng không? Tại sao? Chẳng lẽ là cảm thấy mấy con vật đấy xâm lấn địa bàn của nó? Nhưng đấy đều là con mồi mà, vốn dĩ chính là vồ lấy ăn luôn.
Con hổ trắng há miệng định gặm đầu cô, Nhạc Đồng Quang bối rối đưa tay ra chặn lại, nhưng lại bị cắn vào tay, nó không dùng sức mà chỉ dùng răng nghiến nghiến thịt, như thể là uy hϊếp.
Nhạc Đồng Quang lại cảm thấy nhẹ nhõm, mặc dù có thể cảm nhận được những cảm xúc tương tự nhưng cô không thể đoán được tại sao nó lại tức giận.
Bàn tay bị cắn đầy nước bọt và dấu răng, Nhạc Đồng Quang rút tay lại, duỗi một bàn tay khác ra.
Nhìn bàn tay đưa ra trước miệng, Bạch Hổ nghiến răng, buông tay ra, trực tiếp cắn vào đầu cô, răng nanh của nó khẽ ấn vào hàm dưới hơi chút dùng sức, trông thật giống như muốn ăn thịt cô, chỉ cần nó dùng lực một chút, đầu cô lập tức sẽ lìa khỏi cổ.
Nhạc Đồng Quang có chút hiểu được vì sao nhân viên chăm sóc trước lại sợ hãi như vậy, thậm chí sợ đến ngất đi, như này ai mà không sợ hãi?