Chương 56

Băng Di rất sảng khoái đồng ý với Nhạc Đồng Quang sẽ nhanh chóng đưa con mồi đến đó, ông ta vẫn cứ cười như vậy, cười mãi không ngừng như sắp tắc thở đến thở.

Không khí tràn ngập niềm vui.

Điều này khiến Nhạc Đồng Quang tự hỏi liệu cô đã làm sai điều gì, nhưng điều cô quan sát được là cả hai con vật đều không ăn thịt được người ta gửi đến, nhiều như vậy thực sự là lãng phí.

Cô có trách nhiệm nhắc nhở: “Tổ trưởng, vui lòng mang cả nhân viên chăn nuôi quản lý trong phòng thịt tươi nữa.”

Tổ trưởng ngừng cười, nói một câu khiến cô vui mừng khôn xiết: “Nếu bọn chúng không ăn thì cô giữ lại mà ăn.”

Nhạc Đồng Quang hưng phấn đến mức tai gần như dựng đứng, cô đè nén tâm tình kích động của mình, bây giờ cô đã là con người, không thể để lộ đuôi ra ngoài. Đến khu hoang dã thật sự quá tốt, nhiều thịt như vậy cô có banh bụng ra cũng ăn không hết, giữa trưa không cần phát sầu vì đồ ăn, thậm chí cô còn muốn lấy thức ăn thừa để phân phát cho lũ mèo con, nhưng đáng tiếc việc này không được.

“Nhiều như vậy, tôi cũng không ăn hết.”

Tổ trưởng thản nhiên nói: “Vậy lần sau tôi cho cô ít hơn là được rồi.”

Hai người hoàn toàn không cho rằng chuyện này có vấn đề gì, Nhạc Đồng Quang chỉ lo vui vẻ mà cũng không suy nghĩ sâu xa tại sao tổ trưởng lại nói là “cho cô ăn” mà không phải “cho cô”. Bớt đi một từ thôi là có thể có nhiều cách hiểu khác nhau rồi.

Sau khi giải quyết xong chuyện này, Nhạc Đồng Quang phải nhanh chóng quay lại làm việc.

Xe du lịch sớm đậu bên ngoài, mấy người thường đi với nhau lên xe ngồi như thường lệ, không khí có chút vi diệu, mọi người nhìn Nhạc Đồng Quang ánh mắt muốn nói lại thôi.

“Cô thật sự không biết?” Thẩm Lai Sơn nhịn không được hỏi.

Nhạc Đồng Quang khó hiểu quay đầu lại: “Biết cái gì?”

“Cô chăm sóc hổ và sư tử.”

“Chúng nó làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì sao?”

Nam Châu cười nói: “Người chăm sóc trước kia bị chúng dọa sợ bỏ chạy, bọn tôi vốn tưởng hôm nay cô không tới, không ngờ cô vẫn kiên trì đến vậy.”

Nhạc Đồng Quang thở phào nhẹ nhõm, cô biết điều này: “Tôi nghĩ không sao đâu, chúng nó cũng không đáng sợ như vậy.”

Mấy người mỉm cười bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với cô, sau đó Thẩm Thiên Sơn giữ chặt thân Thẩm Lai Sơn, mấy người khác ngả người ra sau kề tai nói nhỏ.

“Cô ấy thật sự không biết, hiện tại tốt nhất không nên nói tới, rất nhiều con người không thể tiếp thu, lỡ như cô ấy bị dọa chạy mất, còn phải tìm một nhân viên chăm sóc mới, quá phiền toái. Chăm sóc con kia khó thế nào mấy cậu không phải không biết.”

Đàm Kiêu bối rối lẩm bẩm: “Nhưng cô ấy không phải là người, cô ấy là yêu. Mấy cậu không thấy sao?”

“Một con mèo yêu nhỏ, thực lực tuy yếu nhưng lá gan lại rất lớn, nhìn thấy chúng ta một chút cũng không sợ.”

“Chúng tỏ tên Sơn Thần nhà cậu thực lực quá yếu, cho nên cô ấy mới không bị ảnh hưởng.”

“Anh thì giỏi rồi, cũng không bị cô ấy phát hiện.”

“Đến lúc ấy tôi đi hù dọa cô ấy, liệu bé nó có xỉu cái đùng không?” Thẩm Lai Sơn đùa ác nói

Đô Phong ngồi cạnh Đàm Kiêu lắc đầu không nói nên lời, không tham gia vào chủ đề ấu trĩ như vậy.

Đàm Kiêu hừ nhẹ: “Cẩn thận Sô Ngu trảm anh đấy, anh không ngửi thấy trên người mèo yêu nhỏ toàn mùi của Sô Ngu à?”

Mấy người nhìn chằm chằm vào sau ót Nhạc Đồng Quang: “Thật kỳ lạ, làm sao mà mới qua hai ngày cuối tuần mà mùi Sô Ngu trên người cô ấy lại nồng nặc hơn vậy. Chẳng lẽ cuối tuần bọn họ đều ở cùng nhau sao?”

“Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng. Tôi chưa từng thấy Sô Ngu lại gần bất kỳ sơn thần hay tiểu yêu nào.”

“Sao lại không có khả năng? Không thấy Sô Ngu không hề xua đuổi cô ấy đi, ngược lại còn đưa cô ấy vào trong phạm vị bảo vệ của mình à, mấy nhân viên chăm sóc lúc trước rời đi chẳng phải sợ đến phát khóc còn gì.”

Mấy người không nói nên lời, tiếp tục nhìn chằm chằm vào sau đầu của Nhạc Đồng Quang.

Nhạc Đồng Quang nhận thấy được tầm mắt, quay đầu nhìn lại mấy lần đều bắt gặp nụ cười hiền lành, cô cảm thấy khó hiểu trước mấy nụ cười đó.

Xem ra hôm nay gặp phải rất nhiều chuyện không thể giải thích được, chẳng qua đều là chuyện tốt cả.

Cô quay sang nói chuyện với Mộc Giác bên cạnh, anh ấy bị thương nặng như vậy nhưng hôm nay vẫn tận tâm làm việc, Nhạc Đồng Quang rất ngưỡng mộ anh ấy.

“Làm sao mà anh bị thương vậy? Không cần nghỉ ngơi sao?”

Mộc Giác vừa rồi không tham gia vào cuộc thảo luận của những người phía dưới, vẫn luôn ngẩn người không biết đang nghĩ gì, nghe được câu hỏi, anh ấy a một tiếng, lắc đầu ồm ồm nói: “Không nghiêm trọng, chỉ là vết thương ngoài da thôi, rất nhanh là lành rồi. Hôm nay nó cũng tương đối ngoan ngoãn, không cần tôi chăm sóc nhiều hơn, nên tôi coi như đã nghỉ ngơi rồi.”

Sao hôm nay lại ngoan ngoãn hơn? Nhạc Đồng Quang hỏi, lần này Mộc Giác quá phân tâm đến nỗi không nghe thấy cô hỏi, cô đành phải kết thúc cuộc trò chuyện.

Sau khi tiến vào khu vực hoang dã, khu đầu tiên trong khu vực là của Bạch Hổ, Nhạc Đồng Quang nhảy xuống trước, vẫy tay chào vài người rồi chạy thật nhanh về phía nhà gỗ.