Nhạc Đồng Quang Quang đã từng gặp quản lý sở thú, nhưng đây là lần đầu tiên cô gặp đội trưởng của khu vực, đó là một người đàn ông trung niên có khí chất vô cùng độc đáo, lúc mới gặp cảm thấy là người rất ít khi nói cười, nhưng khi đối diện với hai con mắt của ông ta, có cảm giác như bản thân tắm mình trong gió xuân, là một cảm giác cực kỳ mâu thuẫn.
Nam Châu ở một bên thấp giọng giới thiệu với cô: “Đây là lần đầu tiên cô gặp tổ trưởng của chúng ta sao? Anh ấy tên Băng Di.”
Băng Di không nhanh không chậm nói: “Đều đã đến đông đủ, tôi sẽ không nhiều lời nữa. Tuần trước, xe du lịch rơi xuống hố và bị lật hai lần, du khách một lần bị rắn trèo lên nóc xe tấn công, một lần bị linh dương đâm xe, mặt đất tơi xốp, có lần xe suýt cán qua vách đá, chỉ trong vòng một tuần xảy ra liên tiếp năm vụ tai nạn.”
Nhạc Đồng Quang nghe mà ngơ ngác, vùng hoang dã thực sự rất nguy hiểm.
“Mặc dù không có du khách nào bị thương nhưng những chuyện này lẽ ra đã có thể ngăn chặn hoàn toàn. Mấy người không chăm sóc tốt cho động vật của mình, không quan sát cẩn thận với môi trường trong khu vực và vô trách nhiệm với sự an toàn của khách du lịch! Nếu tình trạng này tiếp diễn, liệu có khách du lịch nào sẵn lòng đến đây không?” Giọng điệu của Băng Di nghiêm nghị, toàn bộ phòng họp không ai phát ra tiếng động. “Mọi người ở khu vực xảy ra tai nạn sẽ bị trừ một tuần lương. Nếu tuần sau lại xảy ra tai nạn, lương tháng này sẽ bị trừ trực tiếp, nếu còn lần thứ ba thì sẽ trực tiếp bị sa thải.”
Hình phạt rất nghiêm khắc, Nhạc Đồng Quang lập tức cảnh giác, đợi sau khi trở về hôm nay cô sẽ thử đi đo địa bàn khu hổ thêm mấy lần nữa, nhất định không để bị trừ tiền lương sa thải, khó khăn lắm cô mới tìm được một công việc ổn định lâu dài như này.
Băng Di phát biểu rất ngắn gọn, không yêu cầu ai báo cáo, còn dặn dò một ít những việc cần chú ý, mặt khác cường điệu phải đặt khách du lịch lên đầu, chăm sóc thú vật vân vân, nói xong cuộc họp gần như kết thúc, chỉ diễn ra chưa đầy một giờ.
Hồi trước họp ở khu chim, tổ trưởng rất thích bắt người khác báo cáo, còn thích để mọi người phải trình bày làm thế nào mới được du khách yêu thích, mỗi lần mở họp ít nhất cũng phải hai tiếng đồng hồ.
“Mấy vấn đề khác tự bản thân chú ý tới. Nếu cảm thấy không hài lòng với cách tôi xử lý có thể từ chức bất cứ lúc nào.”
Không ai nói gì, Băng Di tuyên bố cuộc họp đã kết thúc.
Nhạc Đồng Quang lại sửng sốt, vậy là kết thúc sao? Cô còn có chuyện muốn hỏi, vội vàng chạy tới ngăn cản tổ trưởng đang chuẩn bị rời đi.
“Tổ trưởng, tôi còn có chuyện muốn hỏi.”
Băng Di dừng lại, dùng ánh mắt dịu dàng nhìn cô: “Cô là người mới chuyển đến, tôi nhớ rõ cô tên là Nhạc Đồng Quang, trong công việc có gặp khó khăn gì không?”
Nhạc Đồng Quang căng thẳng nói: “Là về đồ ăn. Người trông coi đã chuẩn bị rất nhiều thịt tươi trong nhà, nhưng tôi để ý thấy sư tử và hổ không ăn những thứ này, thay vào đó chúng thích tự đi săn, không biết vườn thú có thể gia tăng một chút động vật còn sống trong khu vực để bọn nó đi săn được không?”
Băng Di ánh mắt trở nên có chút cổ quái: “Động vật sống?”
Nhạc Đồng Quang liên tục gật đầu, cả hai loài động vật đều có tập tính săn mồi, nhưng trước mắt cô chỉ mới thấy có thỏ với rắn là con mồi, cả hai đều là động vật nhỏ, hổ còn có thể săn những động vật lớn như linh dương, hươu, lợn rừng, nhìn số lượng cùng chất lượng thịt tươi được giao đến công viên, nếu thay thế bằng động vật sống chắc hẳn giá cả cũng tương đương.
Nếu như thay hết thịt, buổi trưa cô sẽ ít được ăn vụng thịt, lại phải tốn nhiều tiền hơn để mua bữa trưa, Nhạc Đồng Quang thực sự rất đau lòng khi đưa ra đề nghị này.
Băng Di nhìn Nhạc Đồng Quang hồi lâu, không biết đang nghĩ gì vậy mà không khỏi bật cười, sau đó tiếng cười của ông ta càng lúc càng vang, cả hành lang tràn ngập tiếng cười của ông ta, khiến người khác không nén nổi tò mò, nhao nhao thò đầu ra ngoài nhìn.
Băng Di vỗ mạnh vai Nhạc Đồng Quang: “Động vật sống, ừm, rất tốt, đổi thành động vật sống đi, ha ha ha.”
Nhạc Đồng Quang: “???”
Chuyện gì vừa xảy ra đấy, ông ta cười cái gì?
(*) Nhân thú 仁兽: Con thú có lòng nhân từ.