Kỷ Nguy thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt. Tôi còn lo cô giống nhân viên chăm sóc trước bị dọa đến ngất xỉu. Con đó nhìn rất hiền lành, nhưng thực ra tính tình cũng không phải là tốt cho lắm.”
“Không có.” Còn không có cảnh tượng gì khiến cô phải té cái xỉu. “Sau khi tôi rời đi, có người chăn nuôi nào nhận nuôi hai con chim này không? Chúng thế nào rồi? Chúng có được cho ăn và vệ sinh đúng giờ không?”
“Có một nhân viên chăm sóc mới, ở chung cũng khá tốt.”
Nhạc Đồng Quang tò mò: “Chúng nó không tấn công người chăm sóc mới sao?”
Kỷ Nguy bối rối: “Tấn công? Tại sao lại tấn công?”
Nhạc Đồng Quang: “...”
Hóa ra không phải người chăn nuôi nào cũng sẽ bị tấn công.
Hai người đang nói chuyện thì đã đến trước tòa nhà văn phòng, vì ở khác khu vực nên chỉ có thể tách ra ở đây.
Kỷ Nguy vẫy tay với cô, nói: “Khi nào cô có thời gian hãy đến gặp tôi. Tôi còn rất nhiều chuyện chưa kịp nói với cô.”
Nhạc Đồng Quang cũng tiếc nuối vẫy tay với anh ta: “Được rồi, lần sau tôi nhất định sẽ đến.”
Lúc này, rất nhiều đồng nghiệp đã đến, mọi người tản ra trong tòa nhà, Nhạc Đồng Quang đã ở đây hơn nửa năm, vẫn chưa nhận mặt hết tất cả đồng nghiệp của mình, đa số chỉ mới gặp nhau một lần, đến một câu cũng chưa nói chuyện bao giờ.
Không biết tại sao, nhiều đồng nghiệp của cô có vẻ khó gần, sẽ không chủ động chào hỏi với cô, thậm chí có người còn nhìn cô với ánh mắt trịch thượng, trông khá khinh thường.
Nhạc Đồng Quang không thích nói chuyện với những người như vậy, cô chỉ đơn giản là không để ý tới đi qua, nếu đối phương chọc tức cô, cô sẽ trực tiếp ngoảnh mặt làm ngơ.
Không phải vì cô sợ, đánh nhau trong vườn thú sẽ bị trừ lương, cô không muốn vì chuyện nhỏ nhặt như vậy mà bị trừ tiền lương hiếm hoi của mình.
Cũng may không phải tất cả đồng nghiệp đều thờ ơ như vậy, một số người trong số họ sẽ tỏ ra ngạc nhiên khi nhìn thấy cô, sau khi đánh giá cô từ trên xuống dưới, họ sẽ mỉm cười thân thiện với cô, sau đó chạm vào đầu cô nói một câu thật đáng yêu.
Nói chung làm việc ở đây khá ổn định và thú vị.
Cô lần theo số nhà, tìm đến phòng họp ở khu động vật hoang dã, phòng họp này rộng gấp đôi khu chim mà Nhạc Đồng Quang từng ở trước đây, Thẩm Lai Sơn và Thẩm Thiên Sơn đều đã đến, những người cô thường gặp khi tan tầm cũng ở đây, cô nhanh chóng ngồi xuống cạnh Nam Châu.
Mấy người đang thương lượng chuyện gì đó, cô thò lại gần lắng nghe một chút.
“Học kỳ trước tôi đi học, lần này không đi, mấy cậu còn nộp đơn không?”
“Tôi thực sự muốn phần thưởng nên tôi sẽ cố gắng.”
“Mấy người chúng tôi đã đăng ký rồi.”
Nhạc Đồng Quang tò mò hỏi: “Đăng ký gì vậy? Học cái gì, bắt buộc phải đăng ký sao?”
Nam Châu liếc nhìn cô, trợn mắt nói: “Là một buổi học do sở thú tổ chức. Chỉ cần đăng ký là có thể tham gia. Có thể học được cách giao tiếp tốt hơn với động vật và nâng cao mối quan hệ giữa hai bên thông qua nhiều trò chơi khác nhau. Nếu thể hiện tốt còn có thể nhận rất nhiều khen thưởng phong phú không ngờ đến, thời hạn trong vòng một tuần, cô muốn đi không?”
Trong vườn vậy mà có loại hình học tập như vậy, cô chưa từng nghe nói tới, Nhạc Đồng Quang lập tức hỏi: “Đăng ký có cần phải trả tiền không?”
“Tất cả đều miễn phí.”
Miễn phí lại có thưởng, Nhạc Đồng Quang làm sao có thể không tham gia chuyện tốt như vậy, hai mắt cô sáng lên, nhưng cô còn chưa kịp nói ra muốn đi Thẩm Thiên Sơn đã cắt đứt lời cô nói.
“Đừng trêu cô ấy nữa, cô ấy không thể đi được.”
Trên đầu Nhạc Đồng Quang xuất hiện dấu hỏi, tại sao cô không thể đi? Là người chăm sóc mới ở khu hoang dã, càng phải hăng hái tham gia học tập cùng động vật một chút mới đúng chứ, hay là chỉ có nhân viên kỳ cựu mới có thể đi?
“Tại sao tôi không thể đi?”
Thẩm Lai Sơn xen vào: “Vì cái mạng nhỏ của cô đấy, nơi đó quá nguy hiểm, cô đi rồi chắc chúng tôi sẽ không bao giờ được gặp lại cô nữa mất.”
Trong đầu Nhạc Đồng Quang tràn ngập những câu hỏi, học tập ở vườn bách thú nguy hiểm như vậy á? Nhưng sau đó cô nghĩ đến Mộc Giác vận sức chín trâu hai hổ tóm lấy con hổ Đông Bắc, còn có mấy đồng nghiệp nhảy xuống hố ngầm kia, hình như đúng là có chút nguy hiểm.
Nhìn toàn bộ phòng hội nghị, hầu như đều cao lớn cường tráng, đây đó chỉ có hai ba người phụ nữ nhưng khí thế giơ tay nhấc chân cũng vô cùng cường hãn.
Chỉ có Nhạc Đồng Quang giống như một con gà nhỏ rơi vào đàn hùng ưng, tay chân gầy guộc, tùy tiện một người ở đây cũng có thể đánh bại được cô.
Xem ra chuyến học tập quả thực là một việc nguy hiểm, lần sau cô sẽ cùng đồng nghiệp trao đổi nhiều hơn, học được nhiều kỹ năng chiến đấu hơn.
Khu vực hoang dã không chỉ đề cập đến sư tử và hổ, mà còn bao gồm những người chăn nuôi các loài động vật như gia súc, ngựa, cừu và rắn, rất nhiều người đến, phòng họp nhanh chóng được lấp đầy. Chỉ là từ chỗ này không nhìn được một chiếc xe đột nhiên quay đầu đến xuất hiện mấy người đồng nghiệp, họ dường như không đến từ khu vực hoang dã.
Mộc Giác là người đến sau cùng, khi đến nơi thì cuộc họp cũng sắp bắt đầu, sau một ngày không gặp, trông anh ấy rất mệt mỏi, trên người còn có một số vết thương đều được băng bó kín, nhìn qua có chút ghê người.
Không biết vết thương của Mộc Giác có liên quan đến động vật hay không, đáng tiếc, cô còn chưa kịp hỏi han thì người phụ trách ngồi phía trên đã đập bàn khiến mọi người im lặng.