Chương 53

Khi Nhạc Đồng Quang tỉnh dậy vào sáng sớm, cô đã chuẩn bị tinh thần để cảm thấy toàn thân đau nhức, nhưng không ngờ vết thương đã không còn đau nữa, cô thử cử động một chút cũng không ảnh hưởng đến việc đi lại, hôm nay đi làm hẳn sẽ không thành vấn đề.

Cuối tuần trôi qua quá nhanh, chớp mắt lại phải đi làm, Nhạc Đồng Quang đã quen với công việc cường độ cao như vậy.

Nhảy lên sofa đi lên cầu thang đợi chủ, không ngờ vừa cô thò đầu ra đã thấy chủ nhân đang bận rộn trong bếp.

Không ngờ cô lại không nghe thấy chủ nhân xuống dưới lúc nào, nhìn thời gian mới có bảy giờ, hôm nay chủ nhân dậy sớm thật.

Chắc chắn hôm qua hắn đã ngủ rất ngon giấc, may mắn là hắn không phát hiện ra có thứ gì lẻn vào.

Ngạc nhiên thay, bữa sáng hôm nay không phải thức ăn cho mèo mà là một tô lớn thịt chín, thịt trắng nõn, không phân biệt được là gà hay cá, mùi thơm ngào ngạt.

“Thức ăn cho mèo không còn nhiều, hôm nay ăn cái này nhé.” Chủ nhân mang thịt tới giải thích.

Nhạc Đồng Quang cũng không phải là một con mèo kén ăn, sau khi ăn xong thịt, cô được đưa cho một cốc nước nhỏ màu trắng sữa nhưng có mùi rất đặc biệt, cô bối rối thò lại gần uống, nhưng lại có vị như nước bình thường.

Sô Ngu đưa tay lau đi vết nước trên lông mèo, cầm chiếc cốc nhỏ đi mà không giải thích trong cốc có gì.

Cơm nước xong xuôi thời gian vẫn còn sớm, Nhạc Đồng Quang cho rằng chủ nhân muốn đi làm, hôm nay cô cũng có thể ra ngoài sớm, nhưng không ngờ anh lại chỉ ngồi đó suốt buổi.

Bảy giờ rưỡi, một người công nhân bước vào cửa, mang theo nhiều dụng cụ và một tấm bảng hình chữ nhật nhỏ.

Sô Ngu chỉ vào cửa: “Làm ở chỗ này.”

Người thợ ngồi xổm cạnh cửa, nhanh chóng dùng dụng cụ cắt cánh cửa trông đắt tiền, chẳng bao lâu sau, trên cửa lại xuất hiện thêm một cánh cửa động, người thợ dát tấm ván hình chữ nhật nhỏ đã làm sẵn lên trên cửa, chỉ mất khoảng mười phút để hoàn tất mọi thứ.

Sô Ngu ôm Nhạc Đồng Quang đến cái lỗ mới được tạo ra bên cạnh cửa: “Thử xem.”

Nhạc Đồng Quang duỗi móng vuốt đẩy tấm ván nhỏ, tấm ván có thể di chuyển được, vừa đẩy ra là có thể thoát ra ngoài, cái cửa cao gần bằng cô nên cô có thể dễ dàng chui vào.

Hôm qua nhân loại còn nói sẽ giúp cô làm một cánh cửa nhỏ để dễ dàng ra vào, hôm nay đã thực hiện được, hiệu quả thực sự rất đáng kinh ngạc.

Chủ nhà lắp một cánh cửa nhỏ trên cửa, chính là không cấm mình ra ngoài chơi, vậy về sau cô có thể yên tâm ra ngoài sau khi chủ nhân đi làm. Nhạc Đồng Quang chui qua cánh cửa nhỏ, nhanh chóng chạy đến bên chân chủ nhân xoa xoa cọ cọ.

Quả nhiên không hổ là chủ nhân mà cô lựa chọn kỹ càng, cực kỳ yêu chiều thấu hiểu mèo con.

Vì lắp cửa chậm nên hôm nay Nhạc Đồng Quang vẫn đi làm muộn, tin tốt là hôm nay là thứ hai, đi muộn vào thứ hai sẽ không bị trừ lương.

Sáng thứ hai hàng tuần là giờ họp ở sở thú, mọi người báo cáo công việc tuần trước, nêu ý kiến

về công việc, khen ngợi nếu làm tốt, phê bình trừ tiền nếu mắc lỗi làm sai.

Ban đầu khi tham gia loại cuộc họp này, Nhạc Đồng Quang vô cùng căng thẳng, cô chưa từng báo cáo, cũng không biết phải nói thế nào, vẫn là “anh hàng xóm” Kỷ Nguy bên cạnh cho cô mượn nội dung báo cáo của anh ta, cô phải xem xem sửa sửa mấy lần mới hiểu được, kể từ đấy cô đã chuẩn bị trước rất nhiều thứ cho mỗi cuộc họp. Nhưng chẳng qua do cô suy nghĩ quá nhiều, toàn bộ sở thú lớn như vậy, chỉ tính riêng nhân viên chăn nuôi chăm sóc cũng đã mấy trăm người, không đến lượt cô báo cáo.

Nhưng thật ra cô đã chăm sóc rất tốt cho hai con chim và được trao thưởng khen ngợi lần này, lần đó công viên đã thưởng cho cô hai chiếc lông vũ, đúng vậy, là lông của con chim mà cô đã chăm sóc.

Nhạc Đồng Quang không nghĩ có gì quá đáng, hai chiếc lông vũ khá đẹp, được tìm một nơi an toàn và bí mật chôn giấu.

Cuộc họp diễn ra tại phòng họp ở tầng một của tòa nhà văn phòng vườn thú, các cuộc họp thường kỳ hiện được chia thành các khu, mỗi khu đều có phòng họp riêng.

Nhạc Đồng Quang hiện tại thuộc khu vực động vật hoang dã, đây là lần đầu tiên cô đến đây họp mặt nên không tránh khỏi có chút tò mò.

Sáng thứ hai, thời gian mở cửa công viên sẽ bị hoãn lại đến mười giờ vì bận họp, Nhạc Đồng Quang chậm rãi đi về phía tòa nhà văn phòng, vừa rẽ vào một góc đã đυ.ng phải Kỷ Nguy, người mà đã mấy ngày nay cô chưa gặp.

Kỷ Nguy nhiệt tình vẫy tay chào cô rồi nhanh chóng chạy đến bên cạnh.

“Tôi đã nói hôm nay mở họp nhất định có thể nhìn thấy cô mà, cô bị chuyển đi mấy ngày rồi, cảm thấy thế nào? Hổ có đáng sợ không?”

Nhạc Đồng Quang vểnh tai lên, dù chỉ tiếp xúc với mỗi con một ngày nhưng cũng không đến nỗi tệ chút nào, cả hai đều rất tốt, ở đó rảnh rỗi, lương cao lại có thịt ăn, dường như cô chẳng thể tìm ra chút khuyết điểm nào.

“Không tệ lắm, khá tốt.”