Chương 52

Chuột bay đau đớn, sức lực đột nhiên mạnh hơn trước rất nhiều, nó dùng móng vuốt ấn cô xuống đất, cố gắng lao lên lầu, nếu không phải Nhạc Đồng Quang tinh mắt vuốt nhanh thì nó đã thành công rồi.

Cô xù lưng, vểnh tai lên hoàn toàn, trong lòng tràn đầy tức giận, cô nhảy lên bậc thang nhìn chằm chằm vào chuột bay.

“Meo ngao ngao.” Cô cong lưng và gửi tín hiệu trục xuất tới chuột bay: “Ra khỏi đây ngay!”

Con chuột bay lượn vài vòng, nhìn cô bằng đôi mắt gần như không to hơn hạt đậu xanh, giống như nghe hiểu ra, không tấn công nữa, quay người trở về căn phòng trống.

Nhạc Đồng Quang đuổi theo phát hiện chuột bay đã chạy trốn khỏi cửa sổ. Cô đi vào đóng chặt cửa sổ lại, đồng thời đóng tất cả các cửa sổ có thể mở được ở tầng một.

Sau khi chắc chắn rằng mọi thứ trong nhà đều an toàn, Nhạc Đồng Quang cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, sau lưng cô có hai vết thương bị cào rách, đuôi cũng bị rớt vài nhúm lông, để không bị con người phát hiện, cô vừa mới dọn dẹp hết dấu vết rồi ném chúng vào bồn cầu xả nước.

Tiền bối mèo đen nói, yêu quái không thể dễ dàng làm hại con người, nếu không sẽ bị nghiêm khắc trừng phạt khủng khϊếp, nhưng cô không biết ai sẽ trừng phạt chúng, cũng không biết ai đặt ra quy tắc, cô chỉ ghi nhớ những điều này. Chuột bay rõ ràng không phải là một con yêu quái tuân theo những quy tắc như vậy.

Cũng may, con chuột bay đã bị cô ép rời đi, nhân loại đã được an toàn.

Vết thương trên lưng cô đau hơn nhiều so với khi bị đánh lúc sáng, có thể đang chảy máu, cô vặn người liếʍ một hồi, để nhúm lông xung quanh vết thương che đậy không nhìn ra được.

Lo lắng chuột bay sẽ quay lại, Nhạc Đồng Quang chỉ tự nhủ mình đừng ngủ, nhưng không ngờ nằm

xuống không bao lâu cô đã ngủ say hoàn toàn.

Ngay lúc cô ngủ không bao lâu, đèn trong toàn bộ biệt thự bật sáng, Sô Ngu vốn dĩ đang ngủ xuất hiện ở đầu cầu thang, anh cau mày, ánh mắt tà ác nhanh chóng bước xuống, đứng ở nơi mèo và chuột vừa đánh nhau, anh dừng lại một chút, sau đó nhanh chóng đi đến bên ghế sô pha bế con mèo đang cuộn tròn trong khăn lên.

Ngón tay anh vén mớ lông trên lưng sang một bên, vết thương đã đông lại hiện ra trước mắt, miệng vết thương dài nhưng không sâu, có thể thấy lúc ra tay đã thu bớt lực đánh, nhưng hàng mày của Sô Ngu vẫn nhăn lại thành một đường.

Anh chạm nhẹ vào đầu con mèo đang ngủ say, dùng đầu ngón tay chạm vào miệng vết thương, suy nghĩ một lúc lại rút tay về. Anh cúi đầu xuống, cả người biến thành một con thú to lớn nửa hổ nửa sư tử, nhìn có chút quen mắt.

Anh cúi đầu nhẹ nhàng liếʍ vết thương trên lưng con mèo, liếʍ vết thương xong lại bắt đầu liếʍ từ đầu đến đuôi của mèo con.

Mèo con đến cuối cùng vẫn không thức dậy, nó chỉ kêu gừ gừ đều đều, duỗi chân mày thoải mái, dang rộng hai tay ngủ thành hình chữ X.

Sau khi đèn được bật lên, có thứ gì đó nhảy lên cửa, đôi mắt nhỏ của nó háo hức nhìn vào trong.

“Be, be.”

Sô Ngu ngước mắt lên, cánh cửa đột nhiên mở ra, con chuột bay không kịp phòng bị ngã bổ nhào xuống đất, nó nhảy trên mặt đất hai lần, dừng lại cách Sô Ngu không xa không gần.

“Ngươi làm tổn thương cô ấy.”

Chuột bay nhìn mèo con được anh ôm trong lòng bàn tay, nhanh chóng xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi, tôi không biết ngài nuôi một con tiểu yêu. Sức mạnh của cô ấy, à, có chút ngoài ý muốn, nên tôi không nhịn được.”

Sô Ngu nhìn nó với ánh mắt tà ác, nhoáng một cái móng vuốt đã chém ra trên lưng con chuột một vết thương vừa sâu vừa to.

Chuột bay đau đến mức không thể đứng dậy nổi, miễn cưỡng quay người lại, không dám biểu lộ sự tức giận.

“Ngươi có chuyện gì muốn nói với ta?” Sô Ngu thờ ơ hỏi.

Chuột bay nói rất nhanh: “Liên minh muốn mời ngài tham gia cuộc tập họp tiếp theo. Thủ lĩnh sẽ cho ngài những điều kiện hậu hĩnh hơn bây giờ, chỉ cần thành công, ngài sẽ không cần phải đến những nơi như sở thú nữa, mọi người sẽ hoàn toàn được tự do.”

Nó chưa kịp nói xong đã bị Sô Ngu dẫm dưới chân.

“Thành công? Tự do? Đây là thứ các ngươi dùng để lừa người khác sao? Chỉ có con chim có đầu óc như ngươi mới tin câu chuyện đó. Ta nhớ rõ thịt ngụ điểu ăn rất ngon, nhưng cục cưng nhỏ của ta còn chưa nếm thử, vừa đúng lúc, để người phục vụ bữa sáng ngày mai đi.”

Anh nói, những móng vuốt đang giữ cổ con chim bắt đầu siết chặt.

Ngụ điểu sợ hãi vùng vẫy hét lớn: “Đại nhân Sô Ngu, ngài là nhân thú (*), ngài không thể gϊếŧ tôi.”

Sô Ngu nhếch môi nói: “Xem ra ấn tượng của ngươi về bản khắc của ta rất nghiêm trọng, ai nói ta không thể gϊếŧ ngươi?”

Ngụ điểu kêu thảm thiết nhắm mắt lại, ngay lúc Sô Ngu chuẩn bị hành động, con mèo phía sau liền lật người lại, móng vuốt vô tình ôm lấy đuôi anh, dụi đầu vào đuôi rồi chìm vào giấc ngủ vô cùng ngọt ngào.

Sô Ngu nhả móng vuốt trên cổ ngụ điểu, trực tiếp cắt đứt một nửa đôi cánh của nó khiến ngụ điểu hét lên đau đớn.

Tiếng kêu suýt chút nữa đã đánh thức Nhạc Đồng Quang, Sô Ngu không kiên nhẫn ném nó ra ngoài cửa: “Ồn ào chết đi được, cút.”

Trong nhà cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh, cửa lớn đóng lại, Sô Ngu hất đuôi ôm con mèo vào lòng, lại cúi đầu bắt đầu liếʍ lưng cô, mãi đến khi nước bọt của chính mình lây nhiễm đầy người mèo con mới dừng lại, vết thương trên lưng cô đã lành lại, chỉ còn lại dấu vết nhợt nhạt.

Ngậm mèo con thả lại trên ghế sô pha, lúc này Sô Ngu mới trở lại lên lầu.