Nhạc Đồng Quang lúc đầu lơ đãng lắng nghe, nhưng sau khi nghe một lúc, cô chợt nhận ra đây dường như là hai tên cô gặp lúc sáng, bọn chúng đã bị bắt, hóa ra còn có vài người khác là nạn nhân, còn bị tống nhiều tiền như vậy.
Nhạc Đồng Quang hối hận vì buổi sáng không cào thêm mấy phát, cảnh sát loài người tốc độ thật nhanh, nhìn qua còn rất đáng tin cậy, cũng không biết là ai báo cảnh sát.
Sô Ngu sờ đầu con mèo trong ngực, rồi ấn đầu cô xuống.
Nhạc Đồng Quang thuận thế nằm úp sấp, không còn nhìn nữa.
Sô Ngu chơi máy tính đến khoảng chín giờ mới lên lầu.
Trong lúc nhất thời không ngủ được, Nhạc Đồng Quang đi vòng quanh phòng khách, tò mò khám phá những phòng khác, căn nhà này rất lớn, tầng một ngoài phòng khách, bếp và phòng tắm, còn có hai phòng bên cạnh mà cô chưa bao giờ bước vào.
Nhạc Đồng Quang lặng lẽ đi đến căn phòng bên trái, cô ngạc nhiên thấy căn phòng trống không, cô còn tưởng là phòng ngủ dành cho khách, nhưng cả phòng lại chẳng có gì, phòng bên kia cũng vậy.
Bối rối rời khỏi phòng, Nhạc Đồng Quang nằm trên ghế sofa ngủ.
Nửa đêm cô mơ màng tỉnh dậy, bên tai truyền đến từng đợt tiếng sàn sạt rất nhỏ, như thể có thứ gì đó đang bị kéo.
Lỗ tai Nhạc Đồng Quang khẽ giật, cô từ trong chăn mở mắt ra, âm thanh hơi dừng lại, hình như không phải từ bên ngoài truyền vào, nguồn phát ra âm thanh là ở trong nhà.
Soạt, soạt.
Tí tách.
Cùng với tiếng sột soạt là tiếng nước nhỏ giọt, hình như vòi bếp không đóng chặt bị rỉ, Nhạc Đồng Quang quét mắt nhìn quanh phòng không thấy có điều gì khả nghi.
Cô nhẹ nhàng bước ra từ phía sau ghế sofa, cuối cùng cũng nghe rõ âm thanh phát ra từ căn phòng trống bên trái.
Có thứ gì đó bị trộm.
Nhạc Đồng Quang đột nhiên đứng dậy, cơ hội kiếm thêm đồ ăn đã đến!
Nhạc Đồng Quang cúi thấp người, lặng lẽ đi về phía căn phòng phát ra âm thanh.
Cửa phòng này không khóa, có thể mở ra dễ dàng, buổi tối lúc đi tuần tra Nhạc Đồng Quang có đi vào liếc mắt nhìn một cái, không gian bên trong rất rộng, có một bức tường kính suốt từ trần đến sàn rất lớn quay mặt ra bên ngoài. Cô nhớ có một cửa sổ trượt ở bên trái và bên phải của bức tường kính, được đóng chặt.
Trước khi tỉnh dậy, cô không nghe thấy tiếng cửa sổ mở, đêm nay trời không mưa, bên ngoài và trong phòng đều yên tĩnh, bất kỳ âm thanh nào cũng rất dễ nhận thấy.
Lúc này cửa còn chưa mở, Nhạc Đồng Quang rình rập ở cửa, lặng lẽ chờ đợi.
Chẳng bao lâu, cánh cửa kẽo kẹt vang lên, một bóng ảnh bay ra khỏi phòng.
Vật đó vỗ cánh rất nhanh, Nhạc Đồng Quang tưởng là chim, nhưng khi quan sát kỹ hơn, cô phát hiện ra nó có thân hình giống chuột, có đầu và mũi nhọn, một đôi tai tròn cùng với chiếc đuôi dài.
Là một con chuột đột biến!
Bắt chuột gần như là bản năng của một con mèo, Nhạc Đồng Quang phát ra một tiếng kêu ngắn trong cổ họng, lập tức duỗi móng vuốt bắt con chuột bay, cô có khả năng nhảy rất mạnh, móng vuốt sắc bén bắt lấy cái đuôi con chuột bay.
Không ngờ trong phòng lại có một con mèo, con chuột bay sợ đến mức quên cả vỗ cánh mà rơi thẳng về phía trước, trước khi Nhạc Đồng Quang lại duỗi móng vuốt ra, nó đã gấp rút chuyển hướng không bị cô bắt lần nữa.
Con chuột bay này có khả năng né tránh rất tốt, tốc độ cực nhanh, gần như không cần dừng lại để xoay người trên không, cũng rất khó đoán hướng bay tiếp theo của nó, Nhạc Đồng Quang bắt được nó vài lần nhưng không thể chạm được vào nó.
“Be.” Con chuột bay kêu lên, âm thanh rất quái dị, không phải tiếng kêu của chuột mà giống như tiếng kêu của cừu.
Đây chắc chắn không phải là một loại động vật bình thường, Nhạc Đồng Quang hiếm khi nhìn thấy những yêu quái khác, trong lòng cô có chút nghi ngờ, nhưng lại không chắc chắn bởi vì thời gian thành tinh của cô quá ngắn, hoàn toàn không cảm nhận được yêu khí trên người yêu quái khác. Về điểm này, cô đã từng thử nghiệm rất nhiều lần với tiền bối mèo đen, trừ khi đối phương tự mình biến hóa trước mặt, nếu không cô không thể phân biệt được tiền bối là người hay là yêu quái.
Tiền bối mèo đen nói yêu quái trên thế giới rất nhiều, đến nay Nhạc Đồng Quang cũng chưa tìm ra được mấy con, kẻ đi theo cô lần trước có thể là một, con này cũng có thể là một.
Nhạc Đồng Quang có chút lo lắng cho sự an nguy của chủ nhân, nơi này có yêu quái lẻn vào, một chút cũng không an toàn.
Yêu quái nhìn chung đều rất mạnh mẽ, Nhạc Đồng Quang cũng không dám xem thường chuột bay, cô cực kỳ cảnh giác, cẩn thận cân nhắc tốc độ móng vuốt của mình.
Chuột bay cũng không chỉ né tránh, sau khi né tránh đòn tấn công của Nhạc Đồng Quang, nó lao thẳng về phía đầu cô, mạnh đến mức Nhạc Đồng Quang có thể cảm nhận được luồng gió mạnh truyền thẳng từ đỉnh đầu xuống.
Nhảy lên một cái né tránh, Nhạc Đồng Quang lập tức phản kích trở về, lần này cô nắm chặt, giật đứt một chiếc lông vũ, chuột bay ăn đau kêu lên một tiếng.
Nhạc Đồng Quang phát hiện chuột bay không mạnh như cô tưởng tượng, cô luôn cho rằng tất cả yêu quái khác đều mạnh hơn mình, trong lòng đã tính toán dùng hết toàn lực, nhưng bây giờ cô vậy mà có thể giật được lông của chuột bay.