Chương 50

Sô Ngu nghe thấy âm thanh lập tức bước ra, thấy con mèo của mình đang bị con mèo lớn đè bẹp ở dưới, mèo lớn ấn mèo con vàng nhạt vừa cào vừa cắn, mà chú mèo con tội nghiệp không có nhiều khả năng chống cự, chỉ có thể mặc người ta bắt nạt.

“Meo auu, meo au auu.” Nhạc Đồng Quang hét lên, như thể đang cầu cứu, nhìn chủ nhân của mình bằng đôi mắt tròn xoe tội nghiệp.

Sô Ngu vẻ mặt kỳ lạ nhìn cô một lúc, cuối cùng đưa tay ra giải cứu cô khỏi móng vuốt của Hầu Tái Lôi.

Hầu Tái Lôi gào lên bất mãn với kẻ đã cướp đi đại ca của mình.

Sô Ngu nắm lấy gáy Nhạc Đồng Quang, nhưng không thô bạo như trước, anh dùng tay còn lại giữ mông cô rồi nói với Hầu Tái Lôi: “Mày không được bắt nạt em ấy.”

Hầu Tái Lôi ngơ ngác, bắt nạt gì cơ, nó chỉ đang thân thiết với đại ca mà.

Nhạc Đồng Quang cảm thấy có lỗi với Hầu Tái Lôi, lần sau sẽ bù đắp cho cậu tốt hơn, bây giờ có thể chuyển hướng sự chú ý của chủ nhân là tốt rồi.

Cô kêu meo meo một tiếng đã được Sô Ngu đưa vào nhà.

Vào nhà xong Sô Ngu đặt cô lên bàn kiểm tra một chút, lòng bàn tay vuốt ve bộ lông sau lưng cô, nhẹ nhàng xoa bóp, lực ấn của đầu ngón tay rất nhẹ nhàng, hoàn toàn khác với khi chải bằng lược. Nhạc Đồng Quang gần như không cảm thấy đau nữa, thoải mái đến mức mềm oặt ngã thành một quả bóng trên bàn.

Thật thoải mái, Nhạc Đồng Quang đầu óc rối bời, sao hôm nay chủ nhân đột nhiên đối xử tốt với cô thế? Chẳng lẽ sau khi đến quán cà phê vuốt ve những con mèo khác, anh cảm thấy có lỗi nên đối xử tốt với mình hơn? Hay là cuối cùng anh cũng nhận ra điểm tốt của cô?

Suy nghĩ hồi lâu không nghĩ ra, cô ngáy một tiếng rồi nhắm mắt lại, cảm giác thoải mái đến mức buồn ngủ.

Sô Ngu xoa xoa lưng con mèo hết lần này đến lần khác, cho đến khi xác nhận cảm xúc dưới tay không có bất cứ vấn đề gì mới buông tay, Nhạc Đồng Quang lúc này đã ngủ say.

Nhạc Đồng Quang khá xấu hổ, vừa về đến nhà đã ngủ ngay, sau khi tỉnh dậy, cô lập tức nhìn đồng hồ trên tường, may mắn thay cô chỉ ngủ có một tiếng.

Chủ nhân đã bắt đầu chuẩn bị bữa tối, cô nhanh chóng đứng dậy nhảy khỏi bàn đi đến chỗ nhân loại. Chủ nhân không trách cô chuyện tự ý chạy ra ngoài, thậm chí còn xoa lưng chải lông cho cô, thật là dễ chịu.

“Meow.”

Nhạc Đồng Quang thân mật cọ cọ gót chân của chủ nhân, góc độ này không mấy thuận lợi, cô từ bên tường nhảy lên bàn ăn, giơ đuôi tiến về phía trước hai bước, chưa kịp đến gần đã bị Sô Ngu đuổi đi xuống.

“Không được lên đây.”

Giọng nói dường như đã trở lại vẻ lạnh lùng thường ngày, Nhạc Đồng Quang cụp tai ngồi xổm lại trước cửa bếp.

Không biết vì sao, bữa tối hôm nay cũng vô cùng phong phú, ngoài thức ăn cho mèo còn có một miếng thịt lớn, thịt đã bị Nhạc Đồng Quang để ý từ khi ra khỏi nồi, thơm chết đi được, thật sự đã câu mất hồn cô đi đâu mắt, đến mức nước miếng chảy xuống còn không biết.

Sô Ngu gắp cho cô một miếng thịt riêng nhưng không đưa ngay cho cô, anh bưng thức ăn cho mèo qua trước, nhìn cô ăn xong mới bỏ thịt vào bát.

Nhạc Đồng Quang thề rằng đây là món thịt ngon nhất cô từng ăn trong đời, tuyệt đối không có gì sánh nổi, ăn xong cũng không có tâm trạng chải chuốt bản thân, chỉ liên tục liếʍ miệng, dùng ánh mắt tham lam nhìn chủ nhân.

Sô Ngu đã ăn xong phần của mình, sau khi dọn dẹp xong nhà bếp, liếc nhìn mèo con đi theo phía sau.

Bước chân dừng lại, Sô Ngu nói: “Sau này ra ngoài đừng chạy quá xa, bên ngoài rất nguy hiểm.”

Nhạc Đồng Quang giật mình, cái đuôi trong nháy mắt siết chặt, cứ tưởng chuyện này cứ thế mà qua rồi, sao hắn còn nhắc tới nữa?

“Đừng từ nhà bếp trèo qua cửa sổ.” Trên mặt Sô Ngu đầy vẻ chán ghét: “Bệ bếp với cửa sổ đều là lông của mày, bẩn muốn chết.”

Nhạc Đồng Quang: “...”

Rụng lông thực sự là điều cô không thể kiểm soát được, không ngờ sơ hở vậy mà lại ở chỗ này, sau này nhất định sẽ chú ý đến.

“Meo.” Cô nghiêm túc trả lời.

Sô Ngu chỉ vào cửa: “Lần sau tao sẽ đóng thêm một cái cửa nhỏ trên cửa chính, không được phép mang bọ chét từ bên ngoài không, bằng không thì cả mày với bọ chét ra ngoài mà ở.”

Nhạc Đồng Quang lại dựng hết lông sau gáy, cố nhớ lại lần trước về nhà cô không bị mèo trong nhà lây bệnh, chắc chắn không bị lây bệnh. Trên người Hầu Tái Lôi rất sạch sẽ, không có bọ chét có thể lây bệnh cho mình, vậy nên hiện tại cô rất sạch sẽ.

Nhạc Đồng Quang cảm thấy nhẹ nhõm một chút, để xác minh, cô đến gần chủ nhân để anh tự nhìn, thậm chí cô còn nhảy lên bàn dùng đầu đẩy cánh tay anh để anh sờ thử xem.

Sô Ngu chạm vào nó hai lần tượng trưng, xác thật còn rất sạch sẽ.

Ăn tối xong Sô Ngu tiếp tục công việc buổi sáng, ngồi vào bàn nhìn máy tính, Nhạc Đồng Quang nép vào cánh tay anh, nằm đó một lúc mới đổi tư thế, nhảy vào trong ngực anh, vươn đầu nhìn vào màn hình.

Sô Ngu lúc này không làm việc mà đang xem tin tức.

Người dẫn chương trình trong video đang phát sóng: “Chiều nay, cảnh sát thành phố chúng ta đã phát hiện ra một vụ việc có người giả mạo người môi giới cho thuê nhà để thực hiện hành vi thương tổn các cô gái đang dấy lên sự phẫn nộ cho người dân. Theo thông tin điều tra, người môi giới giả mạo lấy thông tin nhà cho thuê giả từ trên mạng cùng với quảng cáo ảo để hẹn gặp mặt nạn nhân trực tiếp, lợi dụng xe cho thuê đưa người kéo đến nơi heo lánh, tụ họp với đồng bọn để cùng nhau thực hiện hành vi cưỡиɠ ɧϊếp, chiếm đoạt, còn quay video để uy hϊếp tống tiền. Được biết tổng số nạn nhân hiện nay là bốn người, tổng số tiền bị chiếm đoạt tống tiền lên tới năm mươi bày vạn. Trước mắt cảnh sát đã bắt giữ hai thủ phạm quy án.”