Chương 49

Mèo con đang liếʍ lông cứng đờ trong giây lát.

Sau lưng có vết thương.

Cây gậy đánh cô lúc sáng khá nặng, lưng cô chắc hẳn đã bị bầm tím, nếu không chạm vào thì không sao, nhưng khi lược chải lên đó cô lập tức cảm thấy đau đớn rõ rệt, cô nhịn không được run rẩy. Nếu vào ngày bình thường, ngay cả trước khi trời sáng, cô sẽ rất vui khi được chủ nhân chải chuốt cho mình, nhưng bây giờ cô chỉ muốn trốn thoát.

Phần lưng cứng ngắc cúi xuống, cuối cùng cũng thoát khỏi tầm với của chiếc lược.

Sô Ngu có chút nghi ngờ nắm lấy gáy tóm được con mèo chuẩn bị chạy khỏi lòng anh, vạch lông trên lưng ra nhìn kỹ.

Trên làn da màu hồng nhạt có một vết bầm tím rất rõ ràng, giống như bị thứ gì đó đập phải, lực tác động không hề nhẹ.

Sắc mặt Sô Ngu từ từ tối sầm lại, ngón tay nhẹ nhàng lau phần lông xung quanh vết thương.

Lợi dụng lúc anh chưa chuẩn bị, Nhạc Đồng Quang nhanh chóng tuột khỏi tay anh, trèo lên cây cho mèo, dùng mông đẩy con mèo đen lông ngắn đang ngủ say ra rồi bước vào. Mèo đen đi ra hai tai run run, nhìn quanh cửa hàng một vòng, có chút cảnh giác nhìn Sô Ngu vài lần, cuối cùng nhảy lên kệ tiếp tục ngủ.

Sô Ngu không tiếp tục trêu chọc cô, cũng không ở trong cửa hàng lâu, Nhạc Đồng Quang vừa vào ổ mèo liếʍ lông cho mình xong lúc bước ra thì phát hiện người đã không còn ở chỗ cô nữa. Cô lập tức nhìn quanh tiệm, chủ nhân thật sự đã đi rồi, cũng quá nhanh rồi đấy.

Cà phê mà Sô Ngu gọi vừa mới pha xong, người phục vụ bưng đĩa đi tìm người hồi lâu nhưng không thấy, cuối cùng cũng nhìn thấy anh ở ngoài cửa hàng.

Người phục vụ vội vàng bưng đĩa chạy ra ngoài hét lớn: “Cà phê của quý khách.”

Sô Ngu từ xa xua tay: “Không cần, cậu có thể tự mình giữ lấy uống.”

Nhạc Đồng Quang đứng ở cửa kính nhìn theo bóng dáng anh rời đi, không phải bây giờ anh về nhà đấy chứ?

Chủ nhân về đến nhà không thấy mình đâu hình như không tốt lắm thì phải, vẫn còn ba tiếng rưỡi nữa mới tan làm, giờ cô rời đi cũng không tốt lắm.

Nhạc Đồng Quang lâm vào thế khó xử, mèo con sau khi có chủ nhân lại có rất nhiều phiền não.

Nhưng cô nhìn về hướng Sô Ngu rời đi, dường như cũng không phải bộ dạng định về nhà lắm, khi anh gần như khuất bóng, anh lấy điện thoại ra gọi điện, như thể lại xảy ra chuyện gì đó.

Nghĩ đi nghĩ lại, Nhạc Đồng Quang từ bỏ ý định về nhà bây giờ, để cô đến làm việc buổi chiều, bà chủ hứa buổi chiều sẽ cho cô nguyên ngày lương, lương của cà phê mèo nhiều hơn quán cà phê phim, một trăm một ngày, trước kia cô làm việc cả ngày, thỉnh thoảng mới nghỉ ngơi để đưa mèo con trong nhà đi chơi.

Không muốn từ bỏ một trăm nhân dân tệ, Nhạc Đồng Quang thu hồi tâm tư, bắt đầu tập trung buôn bán.

Khoảng năm giờ, Nhạc Đồng Quang nhanh chóng kết thúc công việc “bán nghệ” chạy đến chơi dưới chân chủ quán cà phê mèo, bà chủ quán cà phê là một người phụ nữ rất cá tính với mái tóc dài màu xanh sáng, trên đầu cài một chiếc băng đô hoa tết chéo tóc rủ xuống ngực cô ấy. Cô ấy cúi xuống bế Nhạc Đồng Quang lên, nhẹ nhàng chạm vào tai cô.

“Đã đến giờ tan làm rồi à?” Cô ấy giống như đang trêu chọc nói: “Có chuyện gì khiến em vội quay về như vậy à?”

Nhạc Đồng Quang cắn nhẹ ngón tay, giả vờ không hiểu.

“Được rồi, em về nhanh đi. Chị chuyển tiền rồi, cho em kiểm tra.”

Lỗ tai Nhạc Đồng Quang khẽ giật, khóe mắt nhìn thấy việc chuyển một trăm tệ thành công, cô kêu meo meo, yêu cầu bà chủ thả cô xuống, sau đó cô nhanh chóng chạy ra khỏi cửa hàng.

Bà chủ đứng đó không nhúc nhích, dường như đã quen, cô ấy cũng không hề lo lắng nếu cô chạy ra ngoài như vậy nửa đường bị người khác ôm đi.

Nhạc Đồng Quang chạy vào bãi cỏ gần đó biến trở lại hình dáng ban đầu, chạy một mạch về nhà.

Cửa sân mở, cửa vào nhà cũng mở, chủ nhân đã về, Nhạc Đồng Quang chỉ dừng lại, không dám lao nhanh về nhà. Chắc chủ nhân có thể tự hiểu được, mèo hoang bỗng đột nhiên bị nhốt ở trong nhà, chắc chắn không thể ngồi yên muốn đi ra ngoài, cô sẽ giả vờ như mình chỉ đang chơi đùa xung quanh, không hề đi xa.

Cô trốn trong bụi cỏ, đeo chiếc vòng cổ cho mình rồi quay lại tìm Hầu Tái Lôi. Năm giờ hơn là khoảng thời gian tản bộ của Hầu Tái Lôi. Quả nhiên, sau khi chạy về phía trước được hai bước, cô nhìn thấy cái bóng mèo xám khổng lồ đang đào đất dưới bụi cây.

Nhạc Đồng Quang meo meo, Hầu Tái Lôi lập tức từ bỏ chạy đến bên cạnh cô.

“Meo ngao, đại ca.”

Nhạc Đồng Quang đột nhiên duỗi móng vuốt về phía đầu nó, Hầu Tái Lôi ngơ ngác nhìn cô, bị cô tóm lấy đầu.

“Meo, cậu phản kháng lại đi, đánh với tôi.”

Hầu Tái Lôi không hiểu tại sao phải đánh nhau với cô, trước đây họ đã từng cãi nhau, hiện tại mối quan hệ của họ rất tốt, đại ca chắc chắn đang muốn chơi đùa với nó, Hầu Tái Lôi xoa đầu cô cố gắng đẩy cô xuống để liếʍ lông. Nhạc Đồng Quang lại duỗi móng lần nữa, Hầu Tái Lôi tượng trưng đánh trả lại hai cái.

Nhạc Đồng Quang nói: “Mau đuổi theo tôi.”

Hai con mèo đuổi nhau trong tiểu khu, Nhạc Đồng Quang cứ như vậy mà bị đuổi về nhà, khi cô đến trước cửa nhà, cô rút chân sau không hề chống cự, Hầu Tái Lôi dễ dàng húc cô xuống đất, Nhạc Đồng Quang kêu lớn tiếng, tiếng kêu nghe còn rất thống thiết.