Chương 4

Người đàn ông khá dứt khoát, khi nhận ra tay mình đã vô tình đặt nhầm chỗ, anh liền di chuyển lên trên, để Lâm Tiểu Nhạc nằm thoải mái trong lòng mình.

Đúng là ở Thiên triều cứu hộ có cách làm thật chuyên nghiệp, cô cứ tưởng mình chắc chắn không thể sống sót, ít nhất cũng phải nằm dưới đống đổ nát vài ngày, nhưng nay lại được cứu.

Thử tưởng tượng nếu ở nước ngoài, có lẽ giờ cô vẫn còn nằm dưới sàn gác đâu đó rồi!

Rất nhanh, niềm vui được cứu sống của Lâm Tiểu Nhạc bị thay thế bởi một nghi vấn lớn: Nhóm cứu hộ di chuyển nhanh như vậy, nhưng cảnh vật xung quanh vẫn chỉ là một sa mạc mênh mông.

Lâm Tiểu Nhạc chưa kịp hỏi gì thì bỗng hét lên khi người đàn ông nhấc cô lên lưng, anh vẫn đang bước đi vững vàng, đột nhiên lại bật lên không trung.

Sau khoảnh khắc lơ lửng, anh bắt đầu lao xuống cùng Lâm Tiểu Nhạc, cô nghiến chặt răng, bên tai là tiếng gió ù ù. Nhìn từ vai của anh, cô thấy khoảng cách từ chỗ mình xuống dãy đồi đá bên dưới ít nhất cũng mấy chục mét.

Dù bên dưới là cát vàng dày, nhảy từ độ cao này vẫn có thể bị thương!

Cả người Lâm Tiểu Nhạc cứng đờ, bản năng khiến cô ôm chặt lấy anh, nhưng những gì cô lo lắng không hề xảy ra. Anh hạ xuống mặt đất một cách mạnh mẽ và nhanh chóng, chỉ phát ra một âm thanh trầm nhẹ, đến mức cô thậm chí không cảm thấy rung động gì.

Cô hít thở sâu, chưa kịp trấn tĩnh đã ngạc nhiên thấy những người còn lại cũng lao xuống từ độ cao tương tự.

Lúc này, dù chậm đến đâu, Lâm Tiểu Nhạc cũng nhận ra có điều gì đó không ổn.

Ngay cả trên TV, những đặc nhiệm cũng không thể làm được thế này! Chẳng lẽ tổ quốc cử người có năng lực đặc biệt đến để cứu hộ? Hơn nữa, rốt cuộc đây là nơi nào?

Cô chỉ là một cô nhi nghèo, không có giá trị gì. Ai lại đưa cô từ đống đổ nát của thành phố C đến một sa mạc thật sự, làm việc vô nghĩa như vậy?

Mặt Lâm Tiểu Nhạc tái nhợt, ngước lên hỏi: “Đây là đâu? Cách thành phố C bao xa? Các anh là quân đội phải không?”

Người đàn ông nghe thấy tiếng cô, cúi đầu nhìn, thấy làn da cô đã nổi da gà vì lạnh, anh nhíu mày, đưa tay chạm vào cánh tay cô, có hơi bất ngờ vì da cô lạnh như băng.

Anh thả cô xuống, cởϊ áσ khoác ngoài của mình rồi quấn lên người cô. Với chiều cao khoảng 1m9, chiếc áo của anh đủ lớn để bọc cô từ vai đến cẳng chân, thân hình cao lớn và khỏe khoắn, với những cơ bắp màu đồng rắn rỏi của anh lộ ra dưới lớp áo.

Lâm Tiểu Nhạc sốt ruột: “Tôi đang hỏi anh đấy, đây là đâu? Không phải là thành phố C phải không? Sau trận động đất đã xảy ra chuyện gì?”

Người đàn ông bế cô lên một lần nữa, lắc đầu rồi nói một chuỗi âm thanh kỳ lạ.

Giọng nói trầm ấm, đầy từ tính, nghe rất quyến rũ, nhưng Lâm Tiểu Nhạc không hiểu nổi một từ nào!