Thế giới 1: Lâu đài - Chương 43: Thế giới "mới"

Sisy tỉnh lại trong cơn hoảng hốt, nỗi sợ hãi không tên từ bốn phương tám hướng ập xuống tim cậu ta.

Tự trấn an tinh thần một hồi, Sisy cố gắng đè nén nỗi sợ hãi này xuống, chậm rãi mở mắt, phát hiện mình đang ở trong phòng thay đồ.

Dưới tay dính dính, Sisy cúi đầu nhìn, thấy một vũng máu lớn đang lan rộng, mà ở cuối vũng máu đó, là một bóng người nằm im lìm, mái tóc vàng óng mượt xinh đẹp vốn có đã bị máu bết lại thành một mảng.

Sisy run rẩy, vừa lết vừa bò đến bên bóng người, chỉ thấy Bá tước mở to mắt nằm trên đất, máu trào ra từ miệng và mũi, đôi mắt màu hoa violet vốn có đã phủ một lớp màu xám trắng, l*иg ngực không hề phập phồng.

Bá tước chết rồi.

Tim Sisy thắt lại, cậu ta run rẩy đưa tay lên dò dưới mũi ngài.

Không còn thở.

“Bá... Bá tước, Bá tước, ngài tỉnh lại đi.” Sisy không hiểu tại sao mình lại hoảng sợ tột độ như vậy, nhưng cậu ta biết là vì mình, vì mình... Bá tước mới ra nông nỗi này. Cậu ta chỉ đành gấp gáp lay cánh tay Bá tước: “Ngài mau tỉnh lại đi, Bá tước, Bá tước!”

Ngay lúc giọng Sisy đã pha lẫn tiếng khóc nấc, một giọng nói đột ngột vang lên khiến cậu ta giật nảy mình: “Ồn chết đi được, la cái gì?”

Sisy cúi đầu, chỉ thấy Bá tước chầm chậm chớp mắt một cái, đôi mày nhíu lại: “Đỡ ta dậy.”

Sisy lập tức mừng như điên: “Bá tước, ngài không sao!”

Yếm Thanh uể oải nhắm mắt, thầm nghĩ, ngươi mà còn lắc nữa là ta có sao thật đấy.

Mượn lực tay của Sisy, Yếm Thanh gắng sức ngồi dậy, chỉ cảm thấy toàn thân trên dưới không chỗ nào là không đau.

[Lớp màng xám che mắt ngài là biện pháp bảo vệ tôi làm cho ngài, có hiệu lực trong ba tiếng. Chuẩn bị tinh thần đi, chào đón thế giới khi chỉ số sức khỏe tinh thần tụt xuống còn mười phần trăm.] Nói xong câu này, hệ thống liền biến mất, mặc cho Yếm Thanh gọi thế nào cũng không xuất hiện nữa.

Vì bây giờ nhìn cái gì cũng mờ mờ xám xịt, chẳng khác gì mù hoàn toàn, Yếm Thanh đành nhắm mắt lại, dùng giọng điệu mất kiên nhẫn nói: “Cõng ta về phòng, ta muốn thay quần áo.”

Sisy đương nhiên vâng dạ lia lịa, xoay người cõng anh lên, bước chân nhanh như bay.

Yếm Thanh thầm nghĩ nhóc này sức cũng khỏe phết, rõ ràng còn chưa cao bằng mình.

Sisy cố hết sức cúi đầu, cảm nhận được hơi thở của Bá tước phả ngay bên cổ mình. Cả người cậu ta run lên, đành phải mượn sự xóc nảy khi bước nhanh để che giấu sự thất thố.

Về đến phòng, Sisy cẩn thận đặt Yếm Thanh xuống, đang định biết ý lui ra, thì lại nghe đối phương mất kiên nhẫn "chậc" một tiếng: “Thay quần áo cho ta xong đã rồi hẵng đi.”

Yếm Thanh cảm thấy toàn thân rã rời, nhấc tay cũng thấy nặng, khó khăn lắm mới thay được bộ quần áo ướt đẫm máu bẩn. Trong lúc Sisy đang chải lại mái tóc dài cho anh, biện pháp bảo vệ che mờ tầm mắt của hệ thống đột nhiên hết hiệu lực, anh bất ngờ đối diện thẳng với gương mặt Sisy.

Phải thừa nhận rằng, dù hệ thống đã báo trước, Yếm Thanh vẫn cảm thấy có chút không chịu nổi.

Trong mắt anh, Sisy chỉ có một nửa khuôn mặt là bình thường, nửa còn lại da thịt dính liền với da đầu chảy xệ xuống, dị biến chi chít những khối u thịt nhỏ li ti đang khẽ run rẩy. Một vài mảng thịt rủ xuống đất, đung đưa qua lại theo cử động của chủ nhân, như một cái túi trữ nước màu da thịt, bên trong lồi lõm toàn mỡ và vài mạch máu màu tím.

“Lão gia, ngài thấy đỡ hơn chút nào chưa ạ?” Sisy trong tầm mắt anh ngẩng gương mặt đáng sợ đó lên, một đôi mắt ẩn sau mái tóc thưa thớt, bạc màu nhìn anh.

Yếm Thanh cảm thấy mắt mình vừa bị tường vây hãm.

Sisy không hiểu tại sao Bá tước ngẩng đầu nhìn mình một cái rồi đột nhiên nôn mửa, cậu ta chỉ đành dè dặt vươn tay, khẽ vỗ lên lưng đối phương, lại cảm nhận được cơ thể dưới lòng bàn tay bỗng run lên bần bật ngay khoảnh khắc bị cậu ta chạm vào.

Yếm Thanh đẩy Sisy ra, nhìn thấy chiếc giường mình đang ngồi đã biến thành một khối thịt khổng lồ đang hô hấp. Từ khối thịt này mọc ra vô số xúc tu và các vật ký sinh, bọc kín từng tấc trong phòng, như thể cả thế giới đều biến thành màu của thịt.

Yếm Thanh quay đầu, phát hiện bầu trời ngoài cửa sổ có màu tím sẫm, tông màu của cả thế giới trở nên ngột ngạt và âm u. Hơn nữa, không biết có phải ảo giác của anh không, anh cứ luôn cảm thấy bên ngoài bầu trời có những thứ gì đó như diều đang trôi nổi.

Không thể nhìn kỹ hơn, Yếm Thanh vội thu tầm mắt về. Vài sinh vật hình sợi màu đỏ sậm, giống như một loại giun sán nào đó, đang lặng lẽ bò lên mu bàn tay anh, rồi thân mật chui ra chui vào trong da anh. Cùng với cử động của chúng, một ít dịch lỏng màu vàng mủ, vẩn đυ.c từ từ chảy ra từ những lỗ hổng đó. Điều này khiến Yếm Thanh nhớ đến những con giòi bị giẫm bẹp, từ trong cơ thể chúng cũng sẽ vỡ ra một loại dịch lỏng vừa vẩn đυ.c vừa ghê tởm như vậy.