Sisy cứng ngắc nhích từng bước, cố gắng tiến lại gần cánh cửa. Ngay giây sau, một luồng gió mỏng lướt qua thái dương, Sisy tuân theo bản năng sinh vật mà lăn một vòng tại chỗ, vừa vặn né được. Nhưng chiếc bình hoa trang trí cao bằng nửa người bên cạnh cậu ta lại không may mắn như vậy. Mảnh vỡ của chiếc bình nổ tung sượt qua bên cổ Sisy, rạch một vết cắt nhỏ ở đó.
Sisy không kịp suy nghĩ nhiều, cậu ta thậm chí còn không nhìn rõ thứ gì vừa tấn công mình, chỉ biết liều mạng tông cửa lao ra, cắm đầu chạy về phía hành lang.
Khu phòng khách trước nay vốn vắng người, Sisy chạy thục mạng suốt một đoạn đường mà không thấy một bóng người. Cậu ta có thể cảm nhận được thứ gì đó đang bám theo mình như giòi bám xương. Vận động quá sức cộng thêm sợ hãi tột độ khiến Sisy thở dốc không ra hơi. Cậu ta hoảng hốt nhận ra thứ đang đuổi gϊếŧ mình căn bản không phải người, mà là một con quái vật không rõ hình thù. Nó vươn một chiếc xúc tu, cuộn lấy cổ chân cậu ta.
Sisy đang chạy thì lảo đảo, cả người bị một lực cực mạnh kéo giật lại, lập tức mất thăng bằng ngã sõng soài trên đất. Cơn đau và nỗi sợ hãi cái chết khiến cậu ta không nhịn được mà hét lên, cố sức giãy giụa chiếc xúc tu đang quấn quanh người, nhưng càng giãy thì thứ đó lại càng siết chặt.
Ngay khi cái thứ ghê tởm đó sắp bò lên ngực và chui vào miệng cậu ta, Sisy tuyệt vọng nghe thấy có người đang gọi tên mình.
“Sisy, này, Sisy, cậu sao vậy? Có chỗ nào không khỏe à?”
Sisy chỉ cảm thấy cơn ngạt thở do bị siết và bóng đen trước mắt dần tan đi. Tầm nhìn của cậu ta rõ ràng trở lại, gương mặt mỹ lệ của Winchester đang lắc lư trước mắt, mang theo vẻ quan tâm và hỏi han: “Sisy, cậu sao vậy, sao lại nằm trên đất?”
Hoàn hồn trở lại, Sisy bàng hoàng nhìn quanh, phát hiện mình vậy mà vẫn đang ở trong phòng của Winchester, căn bản không có con quái vật nào đuổi gϊếŧ, cũng không có xúc tu. Tất cả dường như chỉ là ảo giác của riêng cậu ta.
“Tôi nghe thấy tiếng cậu la, tưởng cậu xảy ra chuyện, vội đẩy cửa vào thì thấy cậu nằm trên đất. Sao rồi, trong người có chỗ nào không khỏe à?”
“Không... không có.” Sisy ngập ngừng đứng dậy, từ chối ý tốt muốn đỡ của Winchester: “Thật ngại quá, tôi thất thố trước mặt ngài rồi.”
“Tôi cũng không biết tại sao, chắc là dạo này hơi mệt.” Sisy day day sống mũi.
“Xảy ra chuyện gì sao, có thể kể tôi nghe không?” Winchester thấy sắc mặt cậu ta trắng bệch vì sợ, quả thực có chút không yên tâm.
“Thật sự không có gì, cảm ơn ngài đã quan tâm, ngài Winchester.” Sisy lúng túng chuyển chủ đề: “Phải rồi, ngài vừa từ bên ngoài về à?”
“Phải, tôi đến thư viện dạo một vòng.”
Rời khỏi chỗ Winchester, Sisy về phòng mình, đè l*иg ngực vẫn còn đập thình thịch, múc một chậu nước rửa mặt. Cậu ta cảm thấy mình đã tỉnh táo hơn một chút, đứng trước gương lau đi vệt nước trên mặt, lại bất ngờ phát hiện bên dưới cổ mình, có một vết thương nhỏ, mảnh, rất khó thấy.
Sisy lập tức trợn tròn mắt.
...
Lúc Yếm Thanh lật cuốn kỳ phổ gần đến trang cuối, có một sơ đồ giải thế cờ tàn. Quân Tượng ô trắng bên trong bị gạch một dấu chéo, còn chỗ quân Tượng ô đen thì bị vẽ một mũi tên, chỉ thẳng vào quân Hậu – quân cờ mạnh nhất trên bàn cờ. Nét bút rạch xuyên qua giấy, để lại vết hằn sâu trên mấy trang sau, có thể tưởng tượng được người viết đã dùng sức lớn đến mức nào.
“Chết đi!”
“Tao hận chúng mày!”
“Tại sao lại vứt bỏ tao!!!”
“Tất cả mọi thứ ở đây sớm muộn gì cũng sẽ là của tao!”
Bên cạnh có viết mấy dòng chữ như vậy, nét bút non nớt, xiên xiên vẹo vẹo, trông không giống chữ của người lớn, mà như của một đứa trẻ cổ tay còn yếu. Thế nhưng, ai lại có thể tùy tiện để lại bút tích trên một cuốn sách quý trong thư viện chứ?
I hate you.
I hate you.
I hate you...
Mấy trang sau chi chít toàn mấy từ này.
Yếm Thanh xem mà thấy đau đầu, anh gập sách lại, thấy cũng gần đến giờ, bèn đứng dậy đến phòng ăn dùng bữa.
Trên bàn ăn tối không thấy Công tước đâu, Giman giải thích thay hắn: “Chàng ấy nói bị sốt khó chịu, muốn nằm nghỉ một lát.” Có thể thấy rõ vẻ lo lắng giữa hai hàng lông mày của nàng: “Đang yên đang lành cũng không biết làm sao, đột nhiên lại ngã bệnh, rõ ràng bình thường chàng ấy chẳng mấy khi ốm.”
Yếm Thanh hỏi Rowan bên cạnh: “Bác sĩ Audley qua xem chưa?”
“Xem rồi ạ.” Rowan rót nước trái cây cho anh: “Có thể là triệu chứng do nhiễm trùng vết thương, bà ấy đã kê đơn thuốc cho Công tước uống rồi.”
Yếm Thanh bèn an ủi Giman vài câu, chợt chú ý thấy bên cạnh nàng trống không: “Phải rồi, hầu gái của chị đâu?”