Có người nói con đường làm quan của họ phát triển thuận lợi như vậy là vì họ từng giao dịch với ác quỷ. Ác quỷ ban cho họ tiền tài và quyền lực, còn họ phải dâng lên linh hồn của mình.
Nhưng sau khi có được mọi thứ, nhà Decilis đã hối hận về giao dịch với ác quỷ, tìm rất nhiều cách để phong ấn ác quỷ vào trong một cái giếng. Chỉ là cứ cách vài năm, họ sẽ định kỳ định lượng ném một vài người vô tội vào cái giếng đó, với hy vọng làm dịu đi cơn giận của ác quỷ.
Đáng tiếc, cơn giận của ác quỷ há có thể dễ dàng nguôi ngoai như vậy. Thế nên cứ cách một thời gian, nó sẽ hóa thành một phân thân, chui ra từ giếng để tìm kiếm mục tiêu, sau đó dụ dỗ họ tự nguyện nhảy vào giếng, trải qua một vài chuyện kinh khủng không thể tưởng tượng nổi, để phát tiết cơn thịnh nộ của mình vì gia tộc Decilis đã vi phạm giao ước.
Sisy vẫn nhớ người hầu già kia đã thần bí nói với mình: "Trong lâu đài này ẩn chứa mối nguy hiểm mà cậu không thể tưởng tượng nổi đâu. Có lẽ cậu chỉ cảm thấy nó hơi âm u một chút, nhưng nó có thể lặng lẽ khiến cậu phát điên lúc cậu không để ý. Cậu thậm chí còn không biết thứ khiến cậu phát điên là gì, vì chúng biết ngụy trang."
"Nó có thể là một cái giá nến trông hết sức bình thường, một cuốn sách bìa đỏ bình thường trên giá, một mảng bóng tối ở góc khuất, hay thậm chí là một người quen thuộc. Ví dụ như tôi, cậu thấy tôi trên đường, cậu chào hỏi tôi, nhưng thực ra người cậu thấy căn bản không phải là tôi."
"Hơn nữa, một khi cậu không chút phòng bị mà chạm vào chúng, vậy là cậu toi đời." Người hầu già dọa Sisy: "Cậu sẽ biến thành thứ giống như chúng."
Sisy mở to mắt rụt cổ, nhỏ giọng hỏi: "Là... là thứ gì ạ?"
"Một vài thứ không thể tưởng tượng nổi, cậu sẽ không muốn biết đâu." Thấy Sisy sắp bị dọa phát khóc, người hầu già lúc này mới chịu thu lại vẻ thần bí nghiêm trọng kia, phá lên cười ha hả: "Tôi lừa cậu đó, nhóc con. Cậu có biết không, nai con mới sinh trong rừng lúc gặp nguy hiểm căn bản sẽ không bỏ chạy, chúng chỉ ngốc nghếch nằm bẹp tại chỗ, hy vọng mượn vật che chắn xung quanh để giấu mình, hòng trốn tránh kẻ săn mồi. Phản ứng của cậu bây giờ y hệt chúng nó."
Sisy: "..."
Sau này, người hầu đó vì vấn đề tuổi tác nên được cho về, phòng quản sự bên kia đã đưa cho ông một khoản tiền hưu trí lớn. Lúc đi, trông ông rất hài lòng, vừa thu dọn hành lý vừa nói: "Tôi sớm đã chịu đủ cái lâu đài ngột ngạt này rồi. Tôi sẽ tìm một thôn làng nhỏ yên tĩnh để hưởng thụ tuổi già. Cố lên nhé, chàng trai trẻ."
Mà Sisy bây giờ, hơn nửa năm trôi qua, đối mặt với cái bóng đen im lìm xuất hiện đột ngột này, những câu chuyện kỳ quái kia lại một lần nữa tràn ngập trong đầu Sisy, khiến toàn thân cậu ta cứng đờ đến mức không thể phản ứng, thậm chí dưới nỗi sợ hãi, tim cậu ta bắt đầu đập loạn xạ không theo quy luật.
Lời đồn lẽ nào... là thật sao? Cậu ta thật sự đã đυ.ng phải những thứ không thể nói ra kia sao?
Ngay lúc Sisy định xoay người bỏ chạy trong kinh hoàng, một giọng nói đã gọi cậu ta lại: "Sisy, cậu đứng đó nửa ngày làm gì vậy?"
Sisy toàn thân khựng lại, giọng nói này...
Cái bóng đen cao lớn im lìm hồi lâu kia đột nhiên cử động, từng bước từng bước đi về phía cậu ta. Cũng chính lúc này, đám mây đen trên đầu họ cuối cùng cũng dần tan đi, để lộ một vệt trăng sáng. Cái bóng đen hiện ra từ trong bóng tối, Sisy thấy cái bóng suýt chút nữa dọa cậu ta tè ra quần này hóa ra lại là... là Daniel?
Chỉ thấy Daniel mặc thường phục, đeo kỵ kiếm, nhíu mày nhìn cậu ta, hắn nói: "Tôi thấy cậu nửa ngày rồi, cậu cứ đứng đó không nhúc nhích. Mùa hè chỗ này có nhiều rắn lắm, cậu chạy vào đường nhỏ trong vườn làm gì?"
Sisy: "Anh... anh, tôi..."
Thấy cậu ta nửa ngày trời không nặn ra nổi một câu, Daniel nhún vai: "Thật tình. Tôi đi tuần tra đến đây, còn đang tự hỏi ai lại chạy ra vườn vào nửa đêm thế này, thậm chí còn nghi ngờ có phải là kẻ xâm nhập lạ mặt không. Hóa ra là cậu à. Cậu mà lên tiếng sớm thì tôi đã không đứng đó nhìn cậu nửa ngày rồi."
Sisy tiu nghỉu cụp vai, hóa ra nãy giờ là cậu ta tự dọa mình.
Thấy cậu ta để lộ bộ dạng này, Daniel mỉm cười với cậu ta, vươn tay xoa đầu Sisy: "Sợ hết hồn rồi hả? Lần sau đừng tự mình chạy ra vườn một mình nữa, rắn ở đây nhiều lắm, cẩn thận bị đớp trộm một cái, lúc đó tìm bác sĩ là khó đấy."
Sisy được hắn xoa đầu, cảm nhận được một cảm giác an toàn đã lâu không thấy. Cảm giác này giống như một người anh hàng xóm đáng tin cậy đang an ủi mình. Sisy đâm ra ngượng ngùng: "Anh Daniel, hóa ra anh vẫn nhớ tên tôi."
"Đương nhiên là nhớ, trí nhớ của tôi tốt lắm. Nửa năm trước cậu bị đám người hầu khác bắt nạt, cái bộ dạng đó đúng là giống hệt một chú nai con đáng thương."
Sisy càng ngượng ngùng hơn. Cứ nói cậu ta giống nai con, một người đàn ông trưởng thành sao lại giống nai con được chứ. Cậu ta luôn cảm thấy cách hình dung này khiến mình hơi khó xử và xấu hổ, hai má nóng bừng.
Thấy cậu ta đỏ mặt, Daniel cũng không trêu nữa, thu tay về nói: "Mau về đi. Cậu không được huấn luyện, khả năng nhìn đêm cũng không tốt bằng chúng tôi, trời tối rồi cố gắng đừng đi lung tung bên ngoài. Nếu thật sự bị kỵ sĩ tuần tra khác bắt gặp, tưởng là kẻ xâm nhập, xui xẻo là cậu đã bị đè xuống đất rồi."
Sisy vội vàng đáp: "Vâng, vâng, tôi về ngay đây..."
Chưa đợi cậu ta nói xong, cả hai người đều nghe thấy có nơi nào đó đột nhiên vang lên một tiếng "RẦM" long trời lở đất.
Daniel là người đầu tiên xác định được nguồn phát ra âm thanh. Hắn ta đột ngột quay đầu nhìn lên tầng ba, sắc mặt biến đổi: "Đó là phòng ngủ của Bá tước, xảy ra chuyện rồi, mau lên xem!"
Tác giả có lời muốn nói:
Nhổ một sợi tóc vàng, tôi hoảng hốt chạy đến bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói tôi thiếu vitamin D, tôi thở phào nhẹ nhõm. May mà không phải thiếu em, baby, Vitamin E của tôi.