Ngay sau đó Yếm Thanh tỉnh lại, giọng nói kích động của Giman vang lên bên tai anh: "Tạ ơn trời đất, cuối cùng em cũng tỉnh rồi."
Người phụ nữ tóc vàng xinh đẹp này đang sụp bên mép giường, đôi mắt đã khóc đến đỏ hoe, nàng nâng mặt Yếm Thanh, nói: "Em không biết chị đã lo lắng cho em thế nào đâu."
Tầm mắt dời lên, Yếm Thanh nhìn thấy Rowan trong phòng, thấy cả Winchester, cùng một đám người hầu, và cả Sisy đang thập thò rụt rè nhìn trộm ở cửa.
Bọn họ đều ở đây canh chừng anh.
Trong mắt Yếm Thanh lộ ra vẻ an ủi, anh vừa định mở miệng nói gì đó, nhưng ngay khoảnh khắc này, thế giới trước mắt anh đột ngột vặn vẹo. Giman trước mặt biến thành một cái xác máu thịt be bét, bụng thủng một lỗ lớn, đứa bé bên trong không biết đã đi đâu. Mà bên dưới nàng là một vệt nội tạng ròng ròng, trộn lẫn với nhiều vết máu, lê lết về phía cửa, như thể bị thứ gì đó kéo lê ra ngoài.
Tất cả đồ đạc xung quanh, bao gồm cả tường, đều nhuốm một màu gỉ sét cổ quái, ngột ngạt, như thể đã bị bỏ hoang từ rất lâu. Trừ Giman, tất cả người hầu xung quanh đều biến thành từng bộ xương khô màu đen, treo lơ lửng giữa không trung như con rối, gò má đều hướng về phía Yếm Thanh, từ hốc mắt trống rỗng chảy ra một loại nước đen sền sệt. Thứ nước đen này trông không giống dầu mỏ, chúng đen không thuần khiết, vô cùng vẩn đυ.c, cứ như thể có sinh mệnh, như có thứ gì đó đang ngọ nguậy bên trong.
Yếm Thanh cúi đầu, phát hiện vị trí từ hông trở xuống của mình đang tan chảy, trải phẳng trên giường. Những xúc tu máu thịt, da và kinh mạch không rõ hình thù, những mạch máu kỳ lạ dạng lưới, giống như bị ném vào máy xay thịt rồi bị đổ ra một cách thô bạo lên giường, lên sàn, lan tràn, vươn dài, bò lên tường, sau đó hòa làm một với cả căn phòng.
Yếm Thanh cố gắng vươn tay gạt đi đống máu thịt hỗn loạn trước mặt, để bản thân xuống giường, rời khỏi cái nơi quỷ quái này. Nhưng khi anh vươn cánh tay đã dị biến kia ra, thấy cơ bắp bám trên xương đang tự có ý thức, vặn vẹo và la hét nho nhỏ, anh bèn từ bỏ ý định này.
Ở lại đây thật ra cũng không có gì.
Anh đã nghĩ như vậy.
Không, không nên, sao mày có thể nghĩ như vậy. Yếm Thanh dùng sức cấu vào bắp chân của mình, cấu nó chảy máu, cơn đau truyền qua dây thần kinh đến đại não.
Lúc này Yếm Thanh cảm thấy dễ chịu hơn một chút, anh chớp mắt, gương mặt kinh hoàng của Giman lại xuất hiện trước mắt: "Blais, Blais, mau buông tay, em làm mình chảy máu rồi!!!"
Yếm Thanh nghi hoặc nhìn nàng một lúc, cúi đầu xem, đầu ngón tay anh đã lún sâu vào vết sẹo trên bắp chân, vạt váy ngủ bị vén lên một nửa không che hết được mảng da trắng bệch, mà vệt máu chảy qua da thịt càng giống như những đóa hồng mai kiên cường nở rộ trên nền tuyết trắng tinh không tì vết.
Rowan ra tay kịp thời, kéo ngón tay Yếm Thanh đang định xé vết thương to hơn ra khỏi bắp chân. Bắp chân thon dài kia co giật, ngón chân vì gồng quá sức mà khiến đầu ngón ửng lên một màu hồng phấn quỷ dị, tựa như vừa trải qua một cơn cực khoái.
Yếm Thanh tự mình co giật một hồi, rồi từ từ bình ổn lại, toàn thân đẫm mồ hôi nằm trên giường thở dốc, mái tóc quá dài che khuất gương mặt khiến người ta không nhìn rõ biểu cảm. Sisy đã chạy từ ngoài cửa vào, giúp giữ một tay anh, tầm mắt căn bản không dám liếc xuống dưới.
Vết thương chảy máu đã có người hầu nhanh nhẹn tiến lên băng bó. Rowan dùng tư thế cứng rắn đè nửa thân trên của Yếm Thanh: "Lão gia, Lão gia, ngài còn nghe thấy tôi nói không?"
Liên tiếp bị mã đột biến ảnh hưởng, Yếm Thanh cảm thấy mệt mỏi, nhất thời không muốn lên tiếng.
[Ngài thấy sao rồi?] Giọng hệ thống rất nghiêm trọng: [Sự yêu thích của mã đột biến dành cho ngài vượt xa sức tưởng tượng của tôi. Cục cưng, nếu ngài còn bất cứ chỗ nào không khỏe, xin nhất định phải nói cho tôi. Cứ thế này, ngài sẽ dần dần không phân biệt được ảo giác và hiện thực, ngài sẽ phát điên mất.]
"Tôi vẫn ổn." Yếm Thanh nhắm mắt: "Cho tôi chút thời gian là được."
Hệ thống hơi kinh ngạc: [Vâng... vâng ạ. Vậy ngài nhất định đừng cố gượng nhé, cảm thấy chỗ nào không ổn phải nói ngay cho tôi.]
Yếm Thanh: "Ừm."
Anh lại một lần nữa chìm vào giấc ngủ sâu. Chỉ là lần này không còn mơ thấy thứ gì kỳ quái nữa, ngủ một giấc đến khi tỉnh lại đã là chạng vạng, ánh tà dương màu máu nhuộm trên bức tường thành xám xịt của lâu đài, mang đến cho tòa kiến trúc khổng lồ âm u này một tia hơi ấm hiếm hoi.