Giman và Công tước ngồi trong vườn suốt cả buổi trưa, uống trà xong Công tước nói còn có công vụ phải xử lý, bèn hôn lên má Giman chào tạm biệt nàng.
Giman lưu luyến nhìn bóng lưng hắn khuất hẳn ngoài vườn, vỗ vỗ tay Beatrice: "Được rồi, chúng ta về thôi."
Nàng hỏi đến Blais: "Phải rồi, Blais đâu? Lúc nãy ta thấy em ấy có vẻ không được khỏe."
Beatrice khẽ đáp: "Nghe người hầu nói Bá tước về phòng rồi có đến phòng sách một chuyến, nhưng không bao lâu lại đi ra, giờ đã về phòng ngủ nghỉ ngơi rồi ạ, sắc mặt dường như không tốt lắm."
"Blais từ nhỏ sức khỏe đã không tốt, thường xuyên bị bệnh." Giman nghe xong liền nói: "Vậy ta không làm phiền em ấy nghỉ ngơi nữa." Nàng vừa dứt lời lập tức cảm nhận được một ánh nhìn.
Giman luôn rất nhạy cảm với ánh mắt của người khác, nàng lập tức quay đầu lại, nhưng không thấy bất cứ ai sau lưng mình, chỉ có vị quản gia kia của Blais, hình như tên Rowan hay gì đó, đang đi ngang qua cánh cửa nhỏ sau lưng nàng, mắt không hề liếc ngang.
Giman nhíu mày.
Ngay từ đầu, nàng đã không thích hơi thở trên người tên quản gia này. Đối phương hình như đã đến lâu đài vào năm đầu tiên sau khi nàng gả cho Công tước và dọn đi.
Blais từng nhắc đến trong thư gửi cho nàng, Rowan là một kỵ sĩ rời khỏi gia tộc quý tộc khác. Blais đã thu nhận hắn, cảm thấy năng lực của hắn không tệ, muốn để Rowan đảm nhiệm chức Kỵ sĩ trưởng trong lâu đài, nhưng Rowan đã từ chối, ngược lại còn làm công việc quản lý lâu đài. Blais không ngờ hắn lại xuất sắc một cách đáng ngạc nhiên trong việc này, bèn giữ hắn lại làm quản gia.
"Người này vô cùng thú vị, hắn gần như biết làm mọi thứ." Blais đã viết như vậy trong thư: "Lớn thì có cuộc đấu đá chính trị của mấy lão già trong hoàng cung, chiến thuật quân sự, quản lý người hầu; nhỏ thì có kỳ nghệ, cắm hoa, làm vườn, kiếm thuật, còn có vá rèm cửa, sửa đèn điện, vân vân. Ngoại trừ việc hắn là đàn ông, không thể sinh con, ồ, đúng rồi, hắn còn biết thuần ngựa..." Người biết những thứ này cũng không hiếm, lúc Bá tước còn nhỏ, lão Bá tước cũng thường xuyên mời thầy từ bên ngoài đến lâu đài dạy học cho y, nhưng một người vừa biết tất cả những thứ này mà lại còn vô cùng tinh thông, thì lại rất hiếm.
Thời gian đầu, trong thư Blais gửi cho nàng vẫn còn nhắc đến một vài nội dung thú vị. Y không thích ra ngoài, sự xuất hiện của Rowan đã mang đến cho y rất nhiều niềm vui. Nhưng nội dung thư về sau dần dần thay đổi: "Chị ơi, em cảm thấy hơi khó chịu, ánh sáng phát ra từ đèn trong lâu đài bắt đầu khiến em thấy chói mắt, chúng trông gai mắt vô cùng."
Về sau vì xa cách quá lâu, qua lại không thường xuyên, Blais dần dần không viết thư cho nàng nữa.
Giman nhớ ra điều gì đó, nhìn những ngọn nến trong căn phòng này, nội tâm dâng lên một phỏng đoán.
Sự khó chịu hôm nay của Blais, không phải là vì hôm nay ra ngoài cửa, bị ánh nắng chói chang bên ngoài chiếu vào đấy chứ...?
Nàng nhớ trước khi mình xuất giá, số người làm cũ trong lâu đài vẫn còn lại một phần ba, đây không phải là con số nhỏ. Nhưng sau khi nàng xuất giá, cũng chính là lúc Rowan lên nắm quyền, hình như chính là bắt đầu từ lúc đó, người hầu trong lâu đài bắt đầu bị thay đổi rất thường xuyên.
Lần trước nàng trở về, nhìn thấy đều là gương mặt mới. Lần này trở về, nhìn thấy vẫn là gương mặt mới, giống như Sisy vậy.
Hèn chi trong lâu đài rõ ràng có một hệ thống quản lý hoàn thiện, nhưng chất lượng người hầu đào tạo ra lại thấp đến thế.
Giman không nói gì cả, mà vỗ vỗ tay Beatrice.
Beatrice thu lại ánh mắt cảnh giác, cùng nàng rời đi.
Yếm Thanh ngủ một giấc tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ, cảm thấy mình nghe thấy tiếng "chít chít".
Anh kìm nén cơn chóng mặt, lảo đảo ngồi dậy, cố gắng mở mắt ra nhìn quanh. Vốn tưởng rằng trong góc có một con chuột nhắt, nhưng đợi cơn chóng mặt qua đi, anh nhìn quanh quẩn, phát hiện xung quanh không hề có bóng dáng con chuột nào.
Hệ thống: [Ngài trông có vẻ hơi thất vọng.]
Yếm Thanh cảm thấy l*иg ngực trống rỗng, lần đầu tiên nói với hệ thống về chuyện của mình: "Tôi từng nuôi một con chuột nhỏ rất đáng yêu, nó tên là Chi Chi."
Hệ thống nhận ra ngữ khí hơi cao lên của anh, dường như nhắc đến con chuột nhắt của mình sẽ khiến tâm trạng anh tốt lên: [Là fancy rat sao?]

"Ừ." Yếm Thanh gật đầu: "Nó ngoan lắm, mập mạp, không cắn người cũng không tè bậy, thích ăn hạt dẻ trên tay tôi."
[Vậy lông nó màu gì thế?] Hệ thống hơi tò mò.
Yếm Thanh nói: "Màu xám."
[...] Hệ thống im lặng một lát: [Vậy chẳng phải là chuột cống nguyên bản sao?]
Yếm Thanh cũng im lặng: "... Ừ, ngoài việc mập hơn một chút, nó và chuột hoang trông chẳng khác gì nhau."
[Vậy lỡ nhà ngài có chuột thì làm sao, ngài phân biệt được không?]
Yếm Thanh từ từ ôm trán, nói: "Nói thật, tôi không phân biệt được."
Hệ thống thất kinh: [Vậy lỡ nhận nhầm thì sao?]
Yếm Thanh không nói nữa.
Anh đúng là đã nhận nhầm một lần, và hậu quả của việc nhận nhầm vô cùng thảm khốc.
Sau khi nuôi ba ngày, con chuột trong l*иg vẫn hung dữ kêu "chít chít" với anh, và còn cố gắng cắn tay anh, Yếm Thanh lúc đó mới nhận ra đây không phải là Chi Chi của mình.
Nhận ra trong phòng có tiếng sột soạt, Sisy từ bên ngoài đẩy cửa bước vào, thấy anh ngồi trên giường với vẻ mặt mệt mỏi: "Lão gia."
Yếm Thanh day day thái dương, vẫy tay với cậu ta: "Đỡ ta xuống giường."
Hành động này giống như đang gọi một chú cún, khiến vị Bá tước ngày thường luôn lạnh lùng cao ngạo lúc này bỗng dưng toát ra một chút "hơi người".
Thế là Sisy chạy lon ton lại gần mép giường, cẩn thận đỡ lấy một tay của Yếm Thanh. Da thịt vừa chạm vào đã thấy lành lạnh, nhiệt độ cơ thể Bá tước hơi thấp, khiến cậu ta cảm thấy mình như đang sờ vào một khối ngọc ấm.