Chương 38

So với Lộc Tình và Bảo Hiên, kỳ thực Lộc Châu còn thảm hơn một chút.

Mỗi lần nàng dẫn linh khí nhập thể, toàn thân như bị thiêu đốt, đau đớn đến tận xương tủy. Mỗi khi cố gắng vận chuyển linh khí, cả đầu cũng đau như muốn nổ tung.

Ban đầu, thức hải của nàng chỉ trướng đau, như có thứ gì đó muốn phá vỡ ra khỏi đầu. Nhưng từ sau khi nàng ngất xỉu ở lớp Bính, loại đau đớn ấy lại thay đổi.

Nơi vốn trướng lên giờ bắt đầu co rút, theo từng đợt nàng hấp thu linh khí, cơn co thắt ấy càng ngày càng dữ dội. Lộc Châu khổ quá đành tự an ủi mình, nghĩ rằng cảm giác này chắc giống như... đang sinh nở vậy – càng co càng đau.

Thậm chí, một khi nàng bắt đầu hấp thu linh khí, linh khí trong không khí cứ thế tràn vào cơ thể nàng theo mọi khe hở, khiến nàng hoàn toàn không có lấy một khắc dễ chịu.

Nhưng nàng không để Lộc Tình và Bảo Hiên biết chuyện, sợ khiến hai đứa lo lắng, hoảng sợ.

Giờ đây hai nhãi con đã dẫn khí nhập thể thành công, coi như một chuyện đáng ăn mừng. Nàng vội vàng quay về tiểu viện, định bụng tranh thủ ngủ một giấc nghỉ ngơi, tuyệt đối không phải là vì sợ hai đứa biết được rằng, sau khi trở thành tu sĩ mới bắt đầu dùng Tích Cốc Đan, sẽ tẩn nàng một trận.

Nàng đâu phải hạng nhát gan như vậy!

Kết quả là, khi Lộc "gan to" vừa quay lại viện, còn chưa kịp chốt cửa kỹ càng, vừa lôi mấy quả linh quả còn sót lại ra ăn một cách sung sướиɠ, bên ngoài đã vang lên tiếng đập cửa “bình bình”.

Bảo Hiên la lớn:

“Lộc Châu, mở cửa! Ta không đánh ngươi! Thật đó, ta tuyệt đối không đánh ngươi!”

Lộc Tình cũng tức đến đỏ cả mắt:

“Ngươi có gan lừa tụi ta, thì cũng có gan mở cửa đi!”

Lộc Châu chỉ cười hì hì, hai má tròn tròn cố nhịn để không cười ra tiếng, trông chẳng khác gì một chú chuột hamster đang tích trữ thức ăn, nhanh chóng tiêu diệt sạch đống linh quả còn lại.

Ai kêu hai nhãi con đó mượn cớ nàng ho khan đến nỗi suýt trào máu mà giành hết đồ ăn chứ. Bây giờ, đồ còn sót lại đều là của nàng!

Bên phòng cạnh đó, huynh muội nhà họ Kiều nghe thấy tiếng ồn cũng không lấy làm lạ. Dù sao ba nhóc nhà họ Lộc này từ lúc vào đây chưa từng an tĩnh lấy một ngày, có gà bay chó sủa cũng chẳng phải chuyện gì bất ngờ.

Kiều Lâm thì đặc biệt thích mấy chuyện náo nhiệt kiểu này, chẳng bao lâu liền chạy qua tham gia "tập thể nhỏ nhà họ Lộc", hoàn toàn không thấy phiền chút nào.

Chỉ vì là linh căn hệ Băng nên từ nhỏ Trần Tinh đã luôn lạnh lùng như băng giá. Thế nhưng, kể từ khi tiếp xúc với nhóm Lộc Châu, nàng ấy đã trở nên hoạt bát hơn rất nhiều. Điều đó thể hiện rõ nhất ở việc chỉ cần nghe thấy có động tĩnh là nàng ấy lại chạy theo Kiều Lâm về phía phòng bên cạnh để hóng hớt — đúng chuẩn yêu thích náo nhiệt.

Kiều Bách thì chỉ còn biết bất lực than thở trong lòng không biết bao nhiêu lần, tay vẫn nắm chặt bình sứ, trên mặt là nụ cười thanh nhã đạm nhiên, bước từng bước chậm rãi đi về phía bên kia.

Biết Lộc Châu đã giở trò gì, Kiều Lâm không nhịn được bật cười phì:

“Ha, nàng ấy cũng quá... quá xấu rồi ha ha... Làm sao có thể đối xử với hai ngươi như vậy được chứ ha ha ha...”

Kiều Bách: “...”

Trần Tinh yên lặng lùi ra sau, tránh khỏi khu vực mà ba đứa nhóc đang đánh nhau chí chóe, tạo ra một khoảng trống an toàn.

Trong phòng, Lộc Châu đang lén lút vểnh tai nghe lén, càng nghe náo nhiệt càng ăn linh quả khô ngon miệng hơn.

Chờ đến khi ba nhãi con đánh nhau đến mức thở không ra hơi, Kiều Bách mới làm bộ làm tịch bước tới can ngăn:

“Được rồi, đừng đánh nữa, Lộc Châu vẫn còn ở trong phòng đấy.”

Lộc Châu: "...” Kiều đại ca, ngươi thật là gian xảo.

Lúc này, Bảo Hiên và Lộc Tình lại nghĩ đến chuyện bị đồng bọn nhỏ “đâm sau lưng”, tức đến mức suýt nữa lại đi đập cửa tiếp.

Kiều Bách lắc lắc cái bình sứ trong tay với Kiều Lâm, nhỏ giọng nói:

“Này, bây giờ chúng ta đều đã có tu vi, có thể nhận nhiệm vụ, chỉ còn Lộc Châu vẫn phải ở lại lớp Đinh. Trong lòng nàng uất ức là chuyện đương nhiên.”

Kiều Lâm biết rõ Nhị ca nhà mình bụng dạ không hề đơn giản. Nhìn thấy cái bình đựng Tích Cốc Đan, hắn lập tức hiểu ra vấn đề.

Hắn nhanh chóng chạy lại gỡ hai nhãi con đang giữ cửa, lôi cả hai ra một góc và thì thầm to nhỏ suốt nửa ngày.

Không cần nghe rõ họ nói gì, chỉ nhìn sắc mặt hai nhãi con thay đổi liên tục, từ giận dữ chuyển sang ngơ ngác, rồi bừng sáng là biết... tuyệt đối không phải đang nói lời tốt đẹp gì.

Nửa đêm canh ba, trăng sáng sao thưa, ánh ngân quang dịu dàng rải khắp đất trời. Trong khung cảnh ấy, hai bóng dáng nhỏ bé — một mập một gầy, len lén mở cửa sổ phòng Lộc Châu bằng linh khí, vừa mở được liền vội vàng nhảy vào như sợ chậm sẽ không kịp.

-------------------------------------------

Lộc Châu: "Mấy đứa này, không đứa nào là đèn cạn dầu cả!"

Đám nhóc: "Đúng! Bao gồm cả ngươi — đồ Lộc đâm sau lưng, bỏ trốn, ăn vụng!"