Ba nhóc con kêu gào đến mức lá cây rụng lả tả, vậy mà ngay cả một con chim cũng không thèm bay đến.
Lộc Châu quay người, mở tay nải mà Từ sư tỷ đã giúp họ mang sang, lục lọi bên trong rồi lấy vài quả linh quả khô ra, nhét ngay vào miệng Lộc Tình và Bảo Hiên.
“Không sao đâu, lát nữa sẽ có người đến đưa đồ, đến lúc đó mình hỏi xem ăn cơm ở đâu.”
Lộc Tình và Bảo Hiên vội vàng chạy đến sát bên Lộc Châu. Những linh vật ăn được mà Lộc gia để lại hầu như đều giao cho nàng, chỉ để lại một chút cho Lộc Dũng và Lộc Võ.
Từ lúc nào không hay, ba người đã dần quen để Lộc Châu làm chủ.
Bảo Hiên đại ca, vẫn còn định giãy giụa thể hiện chút khí thế, vừa nhai quả khô vừa lẩm bẩm không rõ, “Có đồ ăn rồi, vậy vừa rồi tụi mình kêu gào cái gì chứ?”
Lộc Châu gãi gãi cái mặt tròn mũm mĩm, không đáp. Thì... lúc nãy thật sự không nhớ ra mà.
Lộc Tình: Cô bé cũng...
Cô bé trừng mắt nhìn Bảo Hiên, “Rõ ràng ngươi là người ăn nhiều nhất!”
Cô bé vẫn còn nhớ rõ tên cháu trai này đã dám nói cô bé... nặng cân.
Bảo Hiên thấy sắc mặt hai cô không tốt, uất ức nhét thêm mấy miếng quả khô vào miệng, lặng lẽ tiếc thương cho những tháng ngày làm đại ca huy hoàng của mình đã đi đến hồi kết.
Dù mới bảy tuổi rưỡi, hắn đã hiểu rõ đạo lý: Lúc con gái nổi giận, cần phải im.
Lộc Tình nhỏ giọng hỏi: “Lộc Châu, ta ngủ chung phòng với ngươi được không?” Vừa tới nơi lạ, cô bé có chút không dám ngủ một mình.
Bảo Hiên cũng chen vào: “Ta cũng...” Không muốn ở một mình.
Hắn còn chưa nói hết câu, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa. Vừa nghe có người đến, sĩ diện làm đại ca lập tức quên béng những gì định nói, hớn hở đứng bật dậy chạy ra mở cửa.
“Người đưa cơm đến rồi!”
Ngoài cửa là một nhóm thiếu niên thiếu nữ, vốn đã lấy hết dũng khí để ra vẻ thân thiện. Nhưng khi thấy một tiểu tử mũm mĩm mở cửa với vẻ mặt hưng phấn nhìn họ, cả nhóm đều thoáng khựng lại.
Bảo Hiên nghiêng đầu tò mò: “Các ngươi không phải tới đưa đồ cho chúng ta sao?”
Thiếu niên đi đầu mỉm cười: “Các ngươi là đệ tử tạp vụ mới tới đúng không? Bọn ta ở phòng bên cạnh, qua làm quen một chút. Mai sẽ dẫn các ngươi đến học đường.”
Nghe thấy tiếng nói, Lộc Châu và Lộc Tình lập tức chạy ra, đẩy nhẹ Bảo Hiên qua một bên, mời mọi người vào nhà.
Lộc Tình có hội chứng giao tiếp siêu đỉnh bẩm sinh, gặp người đồng trang lứa cô bé sẽ không sợ, lập tức bạo gan hỏi ngay:
“Các ngươi cũng bị đem đi thế chấp à?”
Thiếu niên vừa nãy nói chuyện khẽ gật đầu:
“Đúng vậy, ta tên Kiều Bách. Đây là đường đệ ta – Kiều Lâm, còn đây là biểu muội – Trần Tinh.”
Lộc Châu lập tức hiểu ra: À, đây mới thật sự là "nghèo có hội".
Kiều Bách trông khoảng mười ba, mười bốn tuổi, khuôn mặt trắng trẻo lạnh lùng, cực kỳ tuấn tú. So với đám nhỏ nhà nàng thì cao lớn hơn hẳn. Đúng kiểu “tiểu thịt tươi tiềm năng” mà kiếp trước Lộc Châu từng thích.
Kiều Lâm nhỏ hơn một chút, nhìn tầm mười tuổi. Cậu nhóc còn rắn rỏi hơn cả Bảo Hiên, người chắc nịch, mặt mũi lanh lợi, ánh mắt cứ dán chặt vào mấy quả khô trên bàn.
Trần Tinh nhìn cỡ tuổi Kiều Lâm, dung mạo cực kỳ xinh đẹp, khí chất lạnh lùng, bên hông còn đeo một thanh kiếm phát sáng nhẹ. Dáng vẻ đó khiến người ta không khỏi liên tưởng đến các kiếm tu – y hệt ca ca của Lộc Châu.
Sau khi quan sát kỹ ba người, Lộc Châu nhanh tay đẩy đĩa linh quả khô trên bàn đá về phía họ:
“Các ngươi đã ăn gì chưa? Ăn chút quả khô đi, mấy thứ này là Nhị trưởng lão nhà ta dùng lò luyện đan riêng mà làm đó.”
Ba huynh muội Kiều gia lập tức sửng sốt: Dùng lò luyện đan làm quả khô?
Cũng thật là... phong cách!
Kiều Bách thấy Kiều Lâm vô thức vươn tay ra, liền nhẹ nhàng gạt đi, cười nói:
“Không phải bọn ta chê bai gì đâu. Chỉ là đã bắt đầu tu luyện thì cần thanh lọc tạp chất và sát khí trong cơ thể. Nếu có thể thì nên hạn chế ăn uống, dùng Tích Cốc Đan sẽ tốt hơn.”
Kiều Lâm đáng thương nhìn mâm quả khô, đôi mắt như muốn khóc đến nơi.
Rõ ràng lúc còn ở nhà, cha mẹ còn lén cho hắn ăn linh thực. Thế mà đến Y Tiên Các, ca ca lập tức “siết chặt” chế độ ăn.
Lúc này, đến lượt ba nhóc nhà Lộc gia giật mình choáng váng.
Lộc Tình líu lưỡi hỏi:
“Chúng ta cũng phải ăn Tích Cốc Đan sao?”
Loại Tích Cốc Đan mà nhà nàng luyện ra đến chó trong nhà còn không thèm ăn!
Thứ đó đúng là có thể khiến bụng no, nhưng mùi vị thì... khó nuốt không tả nổi! Và dù dạ dày có no, miệng thì vẫn thấy trống rỗng!
Nhìn bộ dạng của Kiều Lâm là biết, đói đến thảm thương.
Kiều Bách hơi do dự một chút, rồi giải thích:
“Nếu còn chưa dẫn khí nhập thể thì ăn chút linh vật cũng không sao. Nhưng sau khi đã dẫn khí nhập thể, cơ thể sẽ trải qua quá trình tẩy tủy, lúc đó tốt nhất là dùng Tích Cốc Đan cho sạch sẽ.”